⬅ Trước Tiếp ➡
''Em mang quốc tịch ngoại quốc, chắc là phải vào trường quốc tế.''
''Em sẽ học ở trường trung học phụ thuộc đại học quốc gia. Tuy quốc tịch nước ngoài nhưng em là Hoa kiều, có rất nhiều chính sách ưu đãi. Em yên tâm, hồ sơ của em vài năm trước đã chuẩn bị thích đáng rồi, sau này có thể thi đại học nữa.''
Chu Thủy Nhung lẩm nhẩm: ''Vài năm trước.''
Từ Túc đáp: ''Ừ.''
Chu Thủy Nhung nhếch môi, nhớ đến cha mình, hẳn là cha đã chuẩn bị sẵn rồi.
Cha cô thật ngầu mà, trên đời còn tồn tại người đàn ông như vậy sao? Cha còn sợ cô không thể cô độc hơn trong quãng đời còn lại ư, thiết kế thật tỉ mỉ, bày bố như vậy liệu còn ai dám chen vào cùng cô bàn chuyện yêu đương chứ?
Chu Thủy Nhung trước khi làm thủ tục nhập học dành thời gian đi thị sát Bắc Kinh, lưu ý đến những địa điểm và sự kiện trọng yếu. Biết sao được, thói quen rồi, Tư Văn yêu cầu rất cao với kỹ năng thám thính của Chu Thủy Nhung.
Sau này cô phải ở đây một thời gian, vậy phải nắm rõ phong tục tập quán và tác phong nơi đây.
Ngày đến trường nộp hồ sơ, Chu Thủy Nhung ở trong văn phòng hiệu trưởng, bên ngoài là các học sinh đang trực nhật, mấy người một bên lau dọn, một bên nghe ngóng động tĩnh bên trong.
Ngoại hình Chu Thủy Nhung nổi bật, hơn nữa Tư Văn và Chu Yên cũng không gò cô vào khuôn khổ, luôn để cô tự do làm điều mình muốn, nên Chu Thủy Nhung có khí chất khác biệt so với học sinh bình thường.
Tiếng chuông trường vang lên, mấy học sinh cầm cây lau nhà về lớp, vừa đi vừa bàn tán: ''Mọi người đoán cô nàng sẽ chuyển đến lớp nào?''
Có người đoán: ''Tuổi này còn chuyển trường, chắc chắn là học sinh cá biệt bị đuổi đi rồi. Tớ nghĩ chắc vô 12C6, lớp này nhiều học sinh chuyển trường nhất, thầy cô nếu có suy nghĩ cũng sẽ không đưa cô ấy vào mấy lớp đang yên lành.''
''Hợp lý.''
''Tớ thấy sắp tới nữ sinh này vào học, Triệu Cô Tình sẽ khó chịu đây.''
''Đúng đúng, cô nàng đẹp mắt hơn Triệu Cô Tình, Triệu Cô Tình mong manh dễ vỡ vậy, cô ta vừa đăng Status nữa đấy.''
''Cuộc sống của Triệu Cô Tình thật thảm thương, điểm tụt còn 40 là bày một đống lý do. Soạn bản nháp diễn thuyết cho hội thao cũng không xong làm ảnh hưởng chương trình. Thẩm Thính Ôn không chịu cô ta mà tự nhận bản thân thích ở một mình. Bởi ta nói Thẩm Thính Ôn bên Tỉnh Hạ là đẹp đôi rồi.''
Nói đến Thẩm Thính Ôn, vừa lúc cậu từ trên lầu đi xuống liền chạm mặt đám nữ sinh đang bàn tán rôm rả, bọn họ liền có cảm giác bị bắt gặp khi nói xấu sau lưng người khác, vội vàng cúi đầu rời đi.
Thẩm Thính Ôn giống như chưa nghe thấy gì, dừng lại trước cửa văn phòng. Chu Thủy Nhung lúc này đã đi cùng với giáo viên chủ nhiệm, trong văn phòng chỉ còn lại hiệu trưởng.
Hiệu trưởng thấy Thẩm Thính Ôn, lên tiếng: ''Vào đi.''
Thẩm Thính Ôn tiến vào, hiệu trưởng đưa đến tuyển tập trích dẫn kinh điển của Shakespeare: ''Giờ giải lao buổi chiều em sẽ đọc cái này.''

⬅ Trước Tiếp ➡