Từ Túc nhớ đến Chu Tư Nguyên cũng có thói quen cần biết người biết ta này, đột nhiên có ý nghĩ đặc tính cẩn thận này chẳng lẽ là di truyền? ''Em biết mọi người dùng mạng xã hội nào không?''
Chu Thủy Nhung kể ra mấy cái, đúng là các trang mạng phổ biến mà học sinh hay dùng. Từ Túc nghĩ gì nói đấy: ''Em có chỗ không giống học sinh bình thường.''
Chu Thủy Nhung tra được một cái tên, trả lời: ''Em chưa từng trải nghiệm sự bình thường.''
Cô bình thản nói ra, Từ Túc ừ hử đáp lời như thường là xong rồi, cũng không biết sao, anh như nghẹn cái gì mà không nói nên lời.
Không đi học một cách bình thường, thực ra không phải chuyện đáng mừng đúng không? Bạn bè đồng trang lứa vô tư vô lo trải qua đời học sinh, có thể không hiểu biết bằng cô, nhưng có nhiều niềm vui hơn hẳn. Bản chuyển ngữ được thực hiện và
Chu Thủy Nhung nhìn đến trang hồ sơ trắng trơn, hỏi Từ Túc: ''À anh, liệu có trường hợp nào tra tên trên mạng không thấy bất cứ thông tin gì không?''
Từ Túc dựa theo kinh nghiệm nghề nghiệp trả lời cô: ''Không có đâu.''
Chu Thủy Nhung dời mắt đến khung tìm kiếm hiện ba chữ ''Thẩm Thính Ôn'', vậy vì sao không tra được người này? ''Vậy đối tượng dùng IP ẩn danh giả lập từ nước ngoài để lên mạng, khiến cảnh sát phải dùng chuyên môn để tra cứu thường là ai?''
Từ Túc thốt ra: ''Là tội phạm.''
*
Ôn Hỏa nghe Thẩm Thính Ôn nói sẽ không xuất ngoại nữa thì hỏi: ''Không phải thủ tục đều ổn hết cả sao?''
Thẩm Thính Ôn nói: ''So ra thì chương trình giáo dục trong nước cũng tốt.''
Ôn Hỏa không thèm nghe lời vô nghĩa: ''Cưng à, con không cần múa rìu qua mắt thợ, mẹ sinh ra con, không qua mặt được đâu.''
Thẩm Thính Ôn buông điện thoại xuống, không nhìn mẹ mà nhìn vào khoảng không trước mặt: ''Kỹ năng gạt người chắc chắn con không bằng, cha đến giờ cũng chưa biết tháng trước mẹ đi Đức về sớm, không về nhà mà cùng dì Thư Quả đi đánh mạt chược cả đêm.''
Ôn Hỏa nhíu mày: ''Đang uy hiếp mẹ sao?''
Thẩm Thính Ôn nhìn qua: ''Con làm sao dám uy hiếp mẹ? Con là con của mẹ mà.''
Ôn Hỏa nhìn cậu giương giương cái mặt đẹp trai kia, than thở biết bao nhiêu, sao cô không sinh con gái chứ? Cô nhớ cục bông nhỏ ngày trước! Tên nhóc này hồi còn nhỏ đáng yêu biết bao! Chết tiệt!
Buổi tối, khi Thẩm Thành về nhà, Ôn Hỏa nhận lỗi trước, kể lại chuyện đi đánh mạt chược bằng thái độ thành khẩn.
Thẩm Thành không phản ứng gì: ''Ừm.''
Ôn Hỏa lúc này sáng tỏ: ''Anh biết trước rồi?''
Thẩm Thành dùng ngón cái vuốt ve hàng mi của cô: ''Em có thể giấu được anh chuyện gì hửm?''
Ôn Hỏa vùi vào ngực anh bực bội nói: ''Em bị con trai anh gài rồi, nó ép em tự khai ra chuyện này. Sao em lại sinh ra đứa con như vậy chứ? Thầy Thẩm à, chúng ta có thể sinh một đứa con gái nữa không? Em thấy anh dư sức đó.''
Thẩm Thành nhớ lại khoảng thời gian thai nghén khó khăn của cô: ''Nếu em không thích con trai, chúng ta có thể sinh đứa khác.''
Ôn Hỏa lưu luyến: ''Quên đi, em vất vả mang thai mà.''
Thẩm Thành đứng dậy đem xấp tài liệu dày hơn 10 cm đưa đến.