Tiếp ➡

Chương 1 Vài tia nắng xuyên qua cửa xe rồi chiếu vào khuôn mặt trắng nõn đến độ gần như trong suốt của cô gái.
Đuôi mắt của cô vểnh lên, lông mi vừa mảnh vừa dài.
Một tay cô chống cằm, lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh lao vun vút bên ngoài cửa sổ.
Chiếc xe chầm chậm dừng ở cổng trường "Yên Lam, tới nơi rồi." Nghe vậy, con ngươi của cô co lại.
Yên Lam nghiêng người về phía trước, mỉm cười với người phụ nữ đang ngồi trên ghế lái "Vậy con đi đây ạ.
Tạm biệt mẹ." "Thật sự không cần mẹ đi cùng con hả?" Người phụ nữ quay đầu lại, nhìn cô gái với vẻ lo lắng "Đây là lần đầu tiên con đến một nơi xa lạ, mẹ sợ con chưa quen." "Dù sao cũng phải có giai đoạn chuyển tiếp mà mẹ, không sao đâu ạ." Cô hôn lên mặt người phụ nữ kia "Con đi đây ạ.
Yêu mẹ." Sau khi xuống xe, Yên Lam nhìn theo chiếc xe rời đi rồi mới xoay người bước vào cổng trường.
Có một giáo viên đang đợi cô ở cửa.
Vừa thấy cô bước vào, đối phương đã nở nụ cười chào đón "Em là học sinh Thiện Yên Lam, đúng không?" "Em chào cô ạ." Rõ ràng dáng vẻ ngoan ngoãn của cô đã làm hài lòng nữ giáo viên này nên giọng điệu của đối phương cũng trở nên nhẹ nhàng hơn "Em cứ gọi cô là cô Ngô nhé.
Cô là giáo viên chủ nhiệm của em.
Trước mắt em cứ đi theo cô, cô sẽ giải thích ngắn gọn một vài vấn đề cho em." Thiện Yên Lam đi theo cô Ngô.
Ánh nắng mặt trời gay gắt, chiếu vào người cô rất chói mắt.
Bởi vì vẫn chưa thực sự bước vào mùa đông nên bọn họ đều mặc áo khoác mỏng.
Khi được mặc trên người Thiện Yên Lam, chiếc váy ngắn cùng với huy hiệu màu xanh thẫm của trường chợt toát lên một vẻ dịu dàng khác biệt.
Khi hai người đến văn phòng, có một học sinh đã đợi sẵn ở đó rồi.
Thấy bọn họ tiến vào, nữ sinh kia vội vàng đứng dậy.
"Đây là lớp trưởng của lớp chúng ta.
Sau này có vấn đề gì, em cứ việc hỏi em ấy.
Thành tích chung của lớp chúng ta khá tốt trong khối.
Đương nhiên là em hoàn toàn không có vấn đề gì cả." Cô Ngô vừa ngồi xuống ghế vừa nhìn về phía lớp trưởng lẫn Thiện Yên Lam với ý cười uyển chuyển "Em là học sinh đứng đầu toàn khối ở trường cũ mà.
Thật là vinh hạnh khi em có thể chuyển tới lớp chúng ta." Thiện Yên Lam mỉm cười "Cảm ơn cô ạ." "Được rồi.
Thực ra cũng chẳng có gì đặc biệt đâụ Em và lớp trưởng hãy làm quen với nhau đi, có vấn đề gì thì cứ hỏi em ấy, nếu sau đó vẫn còn thắc mắc thì hãy hỏi cô nhé." Thiện Yên Lam gật đầu "Vâng, em biết rồi ạ." Lớp trưởng đẩy kính mắt "Cô ơi, bọn em về lớp trước đây ạ." Vừa rời khỏi văn phòng, lớp trưởng đã nở nụ cười tươi tắn rồi chủ động lên tiếng "Tớ tên là Trần Sảng Nhi.
Cậu tên gì thế?" "Tớ tên là Thiện Yên Lam." Cô mỉm cười "Đây là lần đầu tiên tớ đến đây.
Cảm ơn cậu đã dẫn tớ đi tham quan nhé." "Ha ha ha, chúng ta đều là bạn bè mà, cậu không cần khách sáo như vậy đâụ" Dường như Trần Sảng Nhi rất hiểu cảm giác của Thiện Yên Lam, vậy nên cô ấy luôn nở nụ cười suốt quãng đường dẫn cô trở về lớp học "Cậu đừng hồi hộp nhé.
Các bạn trong lớp mình tốt lắm, chỉ hơi căng thẳng trong chuyện học hành thôi.
Nhưng cũng chẳng có gì nghiêm trọng cả.
Tớ nghe


Tiếp ➡