Chương 13
Yên Lam không có ý định ăn uống hay vui chơi nên đã từ chối khéo léo "E là hôm nay không được rồi, nếu tôi không báo trước thì mẹ tôi sẽ không cho phép đâụ" "Ồ, gái ngoan nhỉ, còn phải báo cáo trước nữa chứ." Cô ta cười rộ lên, móng tay được cắt tỉa hoàn hảo và gọn gàng, dường như còn được sơn móng tay nữa, thoạt nhìn rất lấp lánh.
Cô ta chạm vào vai cô bằng đầu ngón tay, đồng thời giới thiệu với người khác "Thiện Yên Lam, bạn mới đấy.
Từ nay về sau, tất cả mọi người sẽ chơi cùng nhaụ Hãy quan tâm cô bạn này nhiều hơn một chút nhé." Ánh mắt của những người khác đều đổ dồn về phía Thiện Yên Lam.
Cô để mặc cho đối phương quan sát mình một cách tự nhiên, sau đó khẽ gật đầu rồi mỉm cười, chào hỏi "Chào các cậụ" "Trường chúng ta còn có một mỹ nữ như thế này à?" Một nam sinh trêu ghẹo, ánh mắt nhìn cô một lúc rồi bất chợt nhận ra "Ồ, là học sinh chuyển trường, cuối cùng cũng thấy mặt cậu rồi." Liêu Lị Sa lười biếng xua tay "Chung Việt, đừng ức hiếp Yên Lam của chúng ta." "Sao tôi nỡ làm thế?" Chung Việt có ngũ quan tuấn tú, đôi mắt hẹp dài đang nhìn thẳng vào Thiện Yên Lam, khóe môi cong lên để lộ hàm răng trắng bóc "Cậu đi chơi chung đi." Thiện Yên Lam có ấn tượng với cái tên Chung Việt này vì Ngô Ca đã từng nhắc đến vài lần rồi.
Cậu ta sở hữu vẻ bề ngoài mà các cô gái đều yêu thích, dáng người cũng cao ráo, mặc đồng phục tùy ý, cách nói năng thì vừa khéo léo vừa hóm hỉnh.
Cùng một câu mà phải nói tận hai lần, nhưng Thiện Yên Lam vẫn kiên nhẫn đáp "Tôi không đi đâu, các cậu đi chơi vui vẻ." "Đừng vậy mà.
Chẳng phải cậu chỉ cần nói với ba mẹ một tiếng là được rồi sao?" Liêu Lị Sa kéo chặt cánh tay của Thiện Yên Lam, khuôn mặt xinh đẹp kia cũng phóng to trước mắt cô "Đi chơi với bạn bè sau giờ học mới là niềm vui của tuổi trẻ chứ?
Cậu đừng quá cứng nhắc như vậy nữa, cũng đâu xảy ra chuyện gì đâu nào." Rõ ràng giọng điệu của cô ta hơi mất hứng.
Liêu Lị Sa cứ lôi kéo không cho cô đi.
Thiện Yên Lam nhìn thoáng qua cánh tay mình rồi nở nụ cười ôn hòa, giọng nói điềm đạm "Tôi mới chuyển tới trường này nên ba mẹ lo lắng lắm.
Chẳng phải chúng ta đã hẹn cùng nhau ăn cơm vào trưa mai rồi à?
Đến lúc đó sẽ gặp lại nhé, được không?" Cô bình tĩnh gỡ tay của Liêu Lị Sa xuống rồi hơi lùi về phía sau, đồng thời tạm biệt Liêu Lị Sa và những người khác "Tôi đi trước nhé.
Lần sau chúng ta sẽ chơi cùng." Liêu Lị Sa không trả lời mà chỉ nhìn cô đăm đăm.
Trương Kỳ Nhã đang ở bên cạnh cảm thấy không đứng nổi nữa nên đã kéo mấy cô gái khác rồi thúc giục "Hey, đi thôi " Một lúc sau, Liêu Lị Sa mới rời đi cùng họ.
Chung Việt đi bên cạnh Liêu Lị Sa, nhìn lướt về phía sau như thể vô tình, giọng điệu tư lự "Lúc nãy con bé khóa dưới kia đã chọc giận cậu rồi à?" "Cậu ấy chẳng làm gì cả, sao lại chọc giận tôi chứ?" Liêu Lị Sa bình thản hỏi lại.
"Lẽ nào tôi lại không biết trên mặt cậu đang viết cái gì à?" Chung Việt cười nhạo, thân hình cao lớn đứng bên cạnh nữ sinh "Kiểu con gái ngoan ngoãn này vốn dĩ đâu phải là đối tượng mà các cậu sẽ để ý?
Có chuyện gì thế?" Cô