⬅ Trước Tiếp ➡

độ.
Vậy nên Thiện Yên Lam cũng đã hiểu đại khái sự tồn tại của bọn họ là kiểu nào rồi.
Họ chỉ là một nhóm thiếu niên thiếu nữ tụ tập với nhau vì sự hư vinh lẫn nhiệt huyết nào đó, để rồi ỷ vào gia cảnh của mình để hoành hành một cách ngang ngược.
Đây không phải là điều Thiện Yên Lam coi trọng, cũng chẳng phải là những người mà cô muốn tiếp cận.
Sự phách lối này chỉ khiến Thiện Yên Lam cảm thấy phiền toái mà thôi.
Chẳng mấy chốc đã tới lúc tan trường.
Bạn bè hơi lo lắng về Thiện Yên Lam nên muốn đi cùng cô.
Thiện Yên Lam bèn đồng ý, thu dọn cặp sách rồi rời khỏi lớp học.
Thiện Yên Lam chẳng cố tình tìm kiếm những người kia, vì nếu không gặp nhau thì cô cũng có lý do để về thẳng nhà.
Nhưng không ngờ bọn họ lại trực tiếp đợi cô ở cổng trường.
Thiện Yên Lam đã trông thấy họ từ xa rồi.
Ngoài ba cô gái kia, lần này cô còn bắt gặp vài ba người khác nữa.
"Hạn hán lời luôn rồi.
Mỗi lần đám Liêu Lị Sa ra ngoài thì mấy nữ sinh kia đều có mặt." Ngô Ca khẽ phàn nàn.
Thiện Yên Lam bèn vỗ nhẹ vào tay cô ấy "Tớ qua đó đây.
Các cậu về nhà hãy chú ý an toàn nhé." "Được rồi.
Cậu mới là người cần chú ý an toàn." Ngô Ca với Âu Dương Lộ vẫy tay rồi xoay người rời đi.
Thiện Yên Lam bước chầm chậm về phía Liêu Lị Sa.
Dường như nghe thấy tiếng bước chân nên cô ta chợt ngẩng đầu lên nhìn cô, sau đó xoay xoay điện thoại với vẻ cực kỳ chán nản "Lớp 11 còn bận rộn hơn cả lớp 12 à?" Tuy hơn kém nhau một tuổi nhưng giữa họ không câu nệ xưng chị gọi em nên team dịch để xưng hô ngang hàng.
"Ngại quá Tôi phải mất một chút thời gian để thu dọn cặp sách của mình." Cô áng chừng cặp sách trên tay.
Liêu Lị Sa liếc nhìn thoáng qua rồi kéo tay cô ra ngoài "Đi thôi." Mấy người phía sau nói chuyện rôm rả, chẳng biết đang nói gì, hơn nữa họ cũng không có ý định nhập hội với hai người trước mặt.
Thiện Yên Lam bèn thôi nhìn họ, sau đó vừa cười cười vừa trò chuyện với Liêu Lị Sa.
Tiệm ăn vặt cách trường học không xa, chỉ đi vài bước là tới nơi.
Mấy nữ sinh vừa nổi tiếng vừa xinh đẹp bước vào trong, thu hút sự chú ý của vô số người.
Hình như bọn họ vô cùng quen thuộc với cửa hàng này, vừa ngồi xuống đã gọi món tráng miệng yêu thích của mình.
Thiện Yên Lam cũng tùy ý gọi một ly trà sữa, sau đó ngồi bên cạnh và lẳng lặng lắng nghe bọn họ tán gẫụ "Các cậu có đi xem trận đấu bóng rổ của Lý Ngũ Kỳ không?" "Khi nào thế?
Còn có những ai nữa vậy?" "Không biết.
Cậu ấy đã nói lâu lắm rồi nhưng chúng ta vẫn chưa cho người ta câu trả lời chính xác đâu đấy." Cô gái tóc ngắn bèn chớp chớp hàng mi dài, nhìn về phía Liêu Lị Sa rồi trêu chọc "Phải xem câu trả lời chính xác của Lị Sa đã." "Ha ha ha, cậu thẳng thắn quá đi." Một cô gái khác che miệng cười cười "Lị Sa à, cậu nói thử xem?" "Cậu ấy không có hứng thú với Lý Ngũ Kỳ đâụ Cũng đâu phải là các cậu không biết chuyện này." Người lên tiếng chính là cô gái ở bên trái Liêu Lị Sa trong số ba người lúc chiềụ "Ái chà, Khinh Khinh à, ai mà chẳng biết cậu có hứng thú với Lý Ngũ Kỳ kia chứ?" Người tiếp lời là nữ sinh bên phải.


⬅ Trước Tiếp ➡