⬅ Trước Tiếp ➡
Phong cảnh ngoài cửa sổ liên tục thay đổi, từ thành phố lớn biến thành nơi hoang vu, đoàn tàu đã chạy đến biên giới của một quốc gia bên cạnh, lập tức sẽ tiến vào nước M. Kỷ Tiểu Thuần hưng phấn không có cách nào ngủ được, khác với phong cảnh khi đi du lịch lúc bình thường, cô luôn có chút kích động, quay đầu nhìn vị tiên sinh giường đối diện kia hình như ngủ không yên ổn lắm, mày cau lại giống như nếp nhăn não, mơ thấy gì mà khiến anh bất an như vậy? Kỷ Tiểu Thuần đi qua đẩy một cái muốn gọi anh tỉnh, bị anh một phát bắt được tay, nhưng anh vẫn còn trong mộng chưa có tỉnh lại. Kỷ Tiểu Thuần muốn rút tay ra lại bị anh nắm chặt lấy không buông, nhắc tới cũng thật kỳ lạ, sau khi nắm tay cô thì anh dần dần bình tĩnh lại.
Tay bị anh nắm không rút về được, Kỷ Tiểu Thuần không có việc gì làm nên không khỏi có hơi mệt rã rời dần dần ghé vào người anh ngủ.
Lúc đoàn tàu dừng trạm thì Tề Tuyên tỉnh, giấc ngủ này của anh rất dễ chịu dường như đã rất lâu rồi anh chưa ngủ sâu như vậy. Nhớ tới lại phát hiện sức nặng đè ép trên người mình, cô gái này đi ngủ còn ngủ trên giường anh? Coi anh là gối đầu sao?
Tề Tuyên đẩy cô ra, vì thế Kỷ Tiểu Thuần cũng tỉnh, "A..Anh đã tỉnh rồi à." Mặt còn buồn ngủ nhìn về phía Tề Tuyên, "Vừa rồi anh gặp ác mộng." Kỷ Tiểu Thuần rút tay về đứng dậy trở lại giường của mình, lúc này Tề Tuyên mới phát hiện anh vẫn luôn nắm lấy tay con gái nhà người ta có hơi ngượng ngùng nói câu xin lỗi.
Trời dần vào đêm, Kỷ Tiểu Thuần rốt cuộc cũng tỉnh ngủ. Lúc chiều nằm trên người Tề Tuyên ngủ thật ra không dễ chịu lắm, nửa người ở ngoài giường nửa người nằm trên người anh thật sự là một tư thế khó chịu, lúc tỉnh lại Tề Tuyên đang cầm sổ ghi chép viết cái gì đó.
Hình như nhận ra cô đã tỉnh, "Đói không? Muốn đi ăn cơm không?" Kỷ Tiểu Thuần ngồi dậy gật đầu, lấy bộ quần áo từ vali hành lý ra sau đó đi vào phòng vệ sinh thay, váy sơ mi dài tay, trên eo đeo một cái thắt lưng phác họa ra vòng eo hoàn mỹ của cô.
Mặc như này có lẽ sẽ không bị anh dạy dỗ nữa, đoạn đường này Tề Tuyên thường xuyên giáo huấn cô con gái nên chú ý an toàn gì đó, không được mặc quá ngắn gì đó. Ài, so với ba cô còn dông dài hơn.
Lúc Kỷ Tiểu Thuần đi ra Tề Tuyên cũng chuẩn bị ổn thỏa, hai người tới toa xe dùng cơm, Kỷ Tiểu Thuần ngồi trên ghế dài nâng cằm nhìn Tề Tuyên đối diện. Ngay cả ăn cơm anh cũng nhã nhặn như thế. "Cô không ăn sao?" Đồ ăn trên tàu không ngon, Kỷ Tiểu Thuần ăn hai miếng thì không muốn ăn nữa.
Kỷ Tiểu Thuần lắc đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối đen gần như không thể nhìn ra phong cảnh bên ngoài, Kỷ Tiểu Thuần hơi sợ hãi. "Tiên sinh cũng tới nước R sao?"
"Ừm."
"Tiên sinh đi du lịch sao?"
Tề Tuyên ngẩng đầu nhìn cô một cái, "Cô vừa tốt nghiệp?"
"Vâng, vâng, tôi học vẽ tranh minh họa."
"Tôi thiếu một trợ lý."

⬅ Trước Tiếp ➡