Chương 1
Tiếng tim đập bao giờ cũng vậy những nhịp trống đơn giản, vang vọng trong lồng ngực.
Thình thịch.
Thình thịch.
Thình thịch.
Nhịp điệu ấy đều đặn, lặp đi lặp lại, tưởng chừng như vô tri, vô giác.
Trên phương diện sinh học, đó là dấu hiệu của sự sống, một thanh âm quen thuộc theo năm tháng, bị chi phối bởi sức khỏe.
Nhưng trên phương diện tình cảm, nó là một thứ ngôn ngữ riêng.
Nhanh hay chậm, gấp gáp hay trầm ổn, mọi nhịp đập đều là hồi âm của cảm xúc.
Khi ở bên người mình thích, tín hiệu hưng phấn truyền đến đại não, máu trong cơ thể dồn dập chảy, trái tim bất giác loạn nhịp.
Tiếng thình thịch vang lên mạnh mẽ, như thể muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, len lỏi qua cổ họng, bật thành những lời chưa kịp nói.
Nhưng nếu ngay từ đầu, trái tim không hề rung động, thì dù có gần gũi đến mấy, thanh âm ấy cũng chẳng bao giờ cất lên.
Dư Mẫn khẽ tựa đầu lên ngực Tưởng Thừa Trạch, hơi thở ấm nóng phả lên làn da anh.
Đầu lưỡi cô chầm chậm vẽ một vòng tròn quanh nơi trái tim anh đang đập một cử chỉ như muốn chạm vào tận sâu thẳm linh hồn.
Cô có thể nghe thấy hơi thở nặng nhọc thoả mãn của Tưởng Thừa Trạch, nhưng xuyên qua cơ bắp căng chặt, tần suất tim anh từ đầu đến cuối vẫn đều đặn.
Không chỉ ở trên giường.
Trong bất kỳ trường hợp nào khác anh vẫn luôn mang dáng vẻ thong dong, cẩn thận như vậy.
Không bao giờ hoảng loạn, rất ít khi kích động.
Suy nghĩ và cảm xúc của anh quá ổn định, tỉnh táo đến nỗi không giống một người phàm trần.
Tô Mạn từng than vãn với cô, nói rằng người như anh có lẽ sẽ không biết đau thương là gì, cũng sẽ không hiểu được cảm giác khổ sở.
Nhưng Tô Mạn không biết, sau khi cô ấy rời đi….
Tưởng Thừa Trạch quả thực đã từng vì cô ấy mà khổ sở.
Trong những đêm mưa to dữ dội, trong ánh đèn mở ảo nghi ngút khói thuốc lá, cả ở trên làn da nhớp nháp mồ hôi của Dư Mẫn...
Cô hơi mất tập trung, động tác làm loạn trên người anh chậm lại.
Bàn tay Tưởng Thừa Trạch men theo viền váy ngủ rộng rãi, chạm vào làn da mịn màng và mỏng manh của Dư Mẫn, hướng lên trên dùng sức nắm lấy ngực cô.
Động tác của anh nhắc cô tập trung trở lại, nhưng cô chưa kịp hoàn toàn hồi phục tâm trí thì anh đã vòng tay qua ôm lấy eo cô, bất ngờ nâng người cô dậy tạo thành tư thế cưỡi ngựa.
Lập tức, người nắm quyền chủ động trong cuộc yêu đã bị thay đổi.
Dư Mẫn nằm trên người Tưởng Thừa Trạch, chỉ kịp rên một tiếng, liền bị anh làm cho thần hồn điên đảo.
Những đợt sóng tình không báo trước thi nhau ập đến nhấn chìm cô, vài suy nghĩ vẩn vơ trước đó cũng bị đánh tan thành từng mảnh nhỏ, rồi tan biến theo dòng dục vọng.
Thật lâu sau, trong phòng trở nên yên tĩnh.
Hai người ngã vào đầu giường, thân thể ướt đẫm mồ hôi như có như không dán vào nhau, tiếng hít thở phập phồng đan xen trong phòng.
Khoảnh khắc dịu dàng này so với tình cảm mãnh liệt càng hiếm có hơn.
Dư Mẫn nghiêng người, nghe tiếng hít thở xao động trên người Tưởng Thừa Trạch, vươn một ngón tay ấn lên bả vai đang nhô lên của anh, trượt qua rồi lại vòng về.
Cô sẽ không nói cho anh biết cô đang viết chữ.
Anh cũng không hỏi, chỉ ngửa đầu nhìn lên trần nhà thở mạnh.
Cho đến khi côn thịt phía dưới lại lần nữa ngẩng đầu lên, anh mới