Tro Tàn Tình Yêu
Chương 6
⬅ Trước Tiếp ➡

bữa tiệc đã gần kết thúc được một nửa.
Hầu hết mọi người trong bữa tiệc đã rời đi, chỉ còn lại tám hoặc chín người, vừa vặn cho một bàn Texas Hold’em.
Dư Mẫn không chơi Texas Hold’em, nhưng khi còn niên thiếu nhàn rỗi không có việc gì đã từng xem qua “Ghi chú thực chiến về các chiến lược Texas Hold’em nâng cao” trong tủ sách của cha mình, biết quy tắc, cũng biết bản chất của trò chơi này không phải là may rủi, mà là tính toán xác suất, trò chơi tâm lý.
“Tớ không chơi, tớ xem mọi người chơi trước.” Cô tránh sang một bên làm nhân vật quan sát.
Tô Mạn không ép buộc, ván bài rất nhanh đã bắt đầụ Tô Mạn chơi bài cũng thẳng giống như chính cô ấy vậy, đã sớm xếp bài ngay từ vòng đầu tiên, như sợ mọi người không biết rằng bài trong tay cô ấy xấụ Nếu là Dư Mẫn, với số tiền cược lớn và nhỏ của hai người đi trước, cô sẽ ném một số chip vào để thăm dò đường đi – nhưng cô ấy đã không làm như vậy.
Người chơi bên cạnh Tô Mạn tốt hơn một chút, nhưng chỉ tốt hơn một chút mà thôi.
Cũng biết phân tích một chút, nhưng tất cả vui buồn lại đều hiện lên trên mặt.
Dư Mẫn nhìn hai vòng, có thể đoán được cấp bậc gần đúng của các quân bài trên tay cô ấy dựa trên biểu cảm và hành động của cô ấy.
Ngoài ý muốn, bàn lại toàn những người chơi tương tự.
Hoặc là chiến lược chặt chẽ, căn cứ vào đặt cược lớn nhỏ có thể phỏng đoán được át chủ bài, nhưng lại không đủ khả năng để lừa đảo.
Hoặc là người cùi bắp nhưng thích chơi, dám tự chặn vận may của mình bằng bất kỳ lá bài xấu nào.
Người biết chơi chút ít thì chỉ dừng lại ở mức vẽ hoa vẽ lá, phỏng đoán độ lớn bài của từng người chơi, nhưng sau đó theo cược, thêm cược, hay tính toán tỷ lệ cược như thế nào… thì lại không có.
Sau khi xem vài vòng, Dư Mẫn phát hiện chỉ có duy nhất Tưởng Thừa Trạch là lợi hại.
Mặc kệ anh cầm lá bài gì, trên mặt luôn là biểu cảm như thế, khiến người ta không đoán được lá bài của anh là tốt hay xấụ Nhưng anh lại có thể quan sát ra được át chủ bài của những người khác như thế nào, cũng hiểu các chiến lược của họ.
Ngay cả khi anh nắm giữ một lá bài không lý tưởng, nhưng chỉ cần anh cảm thấy nó đúng, liền dám đặt cược đều đặn, không lộ ra chột dạ, cũng không giả trương thanh thế hay có những lời khiêu khích.
Không bao lâu, hầu hết các con chip trên bàn đều chất đống trước mặt anh.
“Hừ, còn nói mình không biết chơi?” Tô Mạn nhất thời ảm đạm, kinh ngạc đến gần Tưởng Thừa Trạch, liên tục chọc vào đống chip trên bàn của anh, “thắng liên tiếp thế này, anh định nói là nhờ vận may à?” Vào khoảnh khắc đó, Dư Mẫn đột nhiên có một loại cảm giác – có lẽ, Tô Mạn và Tưởng Thừa Trạch không phù hợp.
Tâm tư Tưởng Thừa Trạch quá sâu, mà đơn thuần như Tô Mạn, nếu anh muốn lừa cô ấy, có lẽ chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay là có thể làm được.
“Tớ có thể chơi hai ván chứ?”Dư Mẫn cuối cùng cũng ngồi xuống bên cạnh Tô Mạn, ngón tay vô thức lướt nhẹ qua mép bàn.
Với bất kỳ trò chơi nào liên quan đến vận may, người mới chỉ có hai kết quả đơn giản Hoặc cực kỳ may mắn, hoặc thua đến mức mất sạch tự tin.
Hôm nay, Dư Mẫn thuộc nhóm đầu tiênnancô thắng ngay ván đầụ Sau khi đặt


⬅ Trước Tiếp ➡