Khiến mọi người không thể hiểu được chính là, thành tích của anh hoàn toàn có thể bước vào lớp A, lại một mực chọn đến lớp C phế vật này, nguyên nhân chính là, anh không thích có người quấy rầy anh ngủ.
Dưới ánh mắt quái dị xung quanh, Thiên Lạc mỉm cười đưa tay ra vỗ vỗ lưng Bắc Cẩm, "Tôi nói nè bạn học, xin cậu nhường một chút, để tôi đi qua."
Bắc Cẩm rốt cục bị đánh thức, anh tức giận, lông mày thoáng nhăn lại, ngẩng mặt lên, mắt buồn ngủ mông lung đầy rẫy tâm trạng không thích.
Da dẻ màu đồng khỏe mạnh, tướng mạo Bắc Cẩm có loại anh tuấn lạnh lùng độc nhất của người đàn ông, dưới sóng mũi thẳng, là môi dày vừa phải hơi mím.
Mà lúc nhìn đến Thiên Lạc, mắt ưng của Bắc Cẩm run rẩy, hơi thở ác liệt theo ánh mắt quét ra, làm bầu không khí trong phòng học rơi xuống băng lạnh.
Ngoại trừ Thiên Lạc ra, tất cả mọi người đều sốt sắng lên, bởi vì bọn họ đều biết rõ, lúc này Bắc Cẩm đã nổi giận.
Nhìn Bắc Cẩm rõ ràng đang xù lông vì bị đánh thức, Thiên Lạc không phản đối vẫn như cũ mỉm cười.
"Muốn chết."Môi trầm thấp phun ra hai chữ, trong thời gian ngắn, Bắc Cẩm đã đứng dậy khỏi ghế, vung một đấm lên mặt Thiên Lạc.
Tốc độ này, nhanh như chớp giật, làm người ta không thể phản ứng.
Có nữ sinh nhát gan không nhịn được đưa tay che mắt mình, không dám nhìn tình cảnh Thiên Lạc bị một đấm của Bắc Cẩm đánh cho phun máu tại chỗ.
Đùng -
Lúc nắm đấm kia sắp đến trên mặt, Thiên Lạc thoáng né đầu qua, cái nắm đấm nặng như sắt kia liền sát qua tóc cô.
Né tránh? Cứ hời hợt né tránh như thế?
Tình cảnh này làm mọi người trong nháy mắt cứng đờ, học sinh đang vây xem cũng không thể tin tưởng trợn to mắt, ngay cả Bắc Cẩm cũng hơi kinh ngạc nhướng nhướng mày.
Nam sinh này nhìn yếu đuối như thế, lại tránh thoát được quả đấm của anh?
Lúc Bắc Cẩm đang ngây người, Thiên Lạc vô cùng bình tĩnh chui qua khe hở phía sau anh, đi vào chỗ ngồi bên trong.
"Mày... cái thằng nhóc thúi này. . ." Chưa bao giờ bị người khác coi thường như thế, gương mặt tuấn tú của Bắc Cẩm đen một nửa, quay đầu nhìn Thiên Lạc vừa định tức giận, thì một giọng nói dịu dàng như nước liền chen vào.
"Các bạn học, chào buổi sáng." Theo hướng giọng nữ vang lên, một bóng người duyên dáng cũng đi vào phòng học.
chủ nhiệm lớp xinh đẹp (3) Bắc Cẩm liếc mắt nhìn người hướng dẫn đi vào phòng học kia, vừa tàn nhẫn trừng Thiên Lạc một chút, một lần nữa ngồi vào vị trí của mình, nhìn người hướng dẫn đã đi tới bục giảng, ánh mắt sắc bén trong nháy mắt liền dịu dàng đi.
Dư quang của khóe mắt chú ý tới biến hóa nhỏ của Bắc Cẩm, Thiên Lạc cũng định thần nhìn về hướng bục giảng.
Lúc này Thiên Lạc thoáng nhíu mày, nghĩ thầm hóa ra là có người đẹp đến.
Mặc một bộ trang phục giáo viên màu hồng nhạt tôn lên đường cong gợi cảm trên cơ thể, hai chân thon dài thẳng tắp trắng nõn lộ ra bên ngoài quả thực là khiến người ta muốn phun máu.
Người phụ nữ tùy ý lười biếng xõa tung mái tóc quăn dài màu nâu trên đầu vai, trên gương mặt trái xoan tinh xảo, một đôi mắt quyến rũ như chứa dòng điện, nhìn về phía người nào, liền khiến người đó có loại cảm giác tê dại như điện lan khắp toàn thân.
Thực sự là vưu vật trời sinh, cũng khó trách Bắc Cẩm có thể nể tình mà an phận ngồi xuống như vậy.
Trong trí nhớ của Thiên Lạc có tư liệu của cô người đẹp kia, Cố Mạn Nhu, chủ nhiệm của lớp C này, tính cách dịu dàng như nước, bình thường quản lý lớp C không biết tiến thủ này, luôn không tức giận gì, thực lực cũng vẫn là điều bí ẩn, không lộ ra, học sinh lớp C đối với cô người đẹp chủ nhiệm này, chỉ có tôn kính, không có sợ hãi.
Sau khi Cố Mạn Nhu bước vào phòng học, tất cả học sinh đều quay về chỗ ngồi, phờ phạc lấy sách vở ra, nằm ở trên bàn, toàn bộ phòng học khôi phục yên tĩnh.
Nhìn chung quanh phòng học một cái, Cố Mạn Nhu phát hiện, phòng học hôm nay không có một chỗ trống nào.
"Hôm nay không tệ nha, mọi người đều đi học đúng giờ, đáng biểu dương." Mỉm cười nói, hai bên gò má của Cố Mạn Nhu dập dờn chuyển động, làm khuôn mặt quyến rũ của cô tăng thêm mấy phần hồn nhiên vui tươi.
"Còn một tháng nữa là kỳ thi lên cấp cuối học kỳ, hôm nay chúng ta không học môn văn hóa, đợi lát nữa nghe thông báo, mọi người đến trung tâm thao luyện thực hành." Không nhanh không chậm nói xong, lại nhìn các học sinh ngồi phía dưới, bởi vì cô mà từng người từng người có chút ủ rũ, nụ cười trên mặt Cố Mạn Nhu không thay đổi, tiếp tục nói, "Các bạn học, không nên nản chí, chăm chỉ thực hành, cực kỳ hữu dụng đối với việc tăng khả năng chiến đấuvà chỉ số sức mạnh cá nhân của mọi người, kỳ thi lên cấp cuối học kỳ vào một tháng sau, hi vọng các bạn học đều có thể đạt thành tích tốt, rời khỏi lớp C."
Nghe đến đó, con ngươi Thiên Lạc lóe qua một tia sáng, máu trong cơ thể bắt đầu sôi trào.
Lớp C là lớp phế vật, kiến thức có thể học tập được ở lớp phế vật và tài nguyên có thể có được đều cực kỳ có hạn. Học viện Huyễn Vũ chỉ chú trọng bồi dưỡng kẻ mạnh.
Mà muốn trở nên mạnh hơn, ở lớp C thì còn thiếu rất nhiều, như vậy kỳ thi lên cấp cuối học kỳ lần này là một cơ hội, tuyệt đối không thể bỏ qua!
Nhếch môi, Thiên Lạc nghĩ thầm bất kể làm thế nào cũng nhất định phải qua được cuộc thi lần này.
Cố Mạn Nhu còn đang trên bục giảng nói liên miên một số chuyện, có lẽ là chuyện cần phải chú ý khi lát nữa đến trung tâm thao luyện.
Cả lớp ngoại trừ Thiên Lạc và Bắc Cẩm đang nghe ra, những người khác đều là dáng vẻ buồn ngủ.
Tư tưởng rác rưởi đã trở thành thâm căn cố đế trong lòng bọn họ, nếu đã làm rác rưởi lâu như vậy rồi, vậy thì cứ làm tiếp, ngược lại cũng bớt sức bớt lo, ở học viện Huyễn Vũ nếu ba năm liên tục ở lớp C không thăng được cấp, sẽ bị buộc thôi học, thế nhưng bọn họ đã mất cảm giác, cảm thấy ở lại đây cũng là lãng phí thời gian của mình, không bằng xong ba năm này thì về nhà thôi.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, khoảng chừng nửa giờ sau, màn hình tinh thể lỏng trong phòng học reo dài một tiếng bỗng nhiên sáng lên, sau đó, một khuôn mặt nghiêm túc của người đàn ông trung niên liền xuất hiện trên màn hình.
Huấn luyện viên nghiêm khắc (1) "Thông báo, trong vòng năm phút, toàn bộ học sinh đến lập tức trở lại màu đen.
Học sinh lớp C vốn còn buồn ngủ sau khi nghe thấy tin tức này, mỗi người giống như hít phải thuốc lắc trực tiếp nhảy lên khỏi chỗ ngồi, sau đó điên cuồng chạy ra ngoài phòng học.
Lớp học cách trung tâm thao luyện khoảng chừng đi 15 phút, chỉ có năm phút, đối với học sinh lớp C hồn lực thấp, tố chất cơ thể thấp là một nhiệm vụ vô cùng gian khổ.
Vừa nãy tuyên bố thông báo chính là một trong những huấn luyện viên thực sự của học viện Huyễn Vũ, Quý Phong. Cũng là huấn luyện viên thủ đoạn ác nhất, khiến học sinh e ngại nhất.
Anh ra lệnh một tiếng, còn ai dám đến muộn.
Trong lúc đột nhiên, tình cảnh trong toàn bộ học viện Huyễn Vũ có chút rối loạn, vô số học sinh từ trong các tòa nhà điên cuồng tuôn ra, lao nhanh về hướng trung tâm thao luyện.