Sau khi bước vào ký túc xá này, Thiên Lạc phát hiện bên trong hóa ra còn chia làm mười phòng nhỏ, mỗi người đều có phòng riêng, nỗi lòng cô vốn có chút lo lắng lập tức được thả lỏng.
Huấn luyện tàn khốc (4) Mặc dù suốt ngày nữ giả nam trang, thế nhưng Thiên Lạc lại không có một phút nào quên mình kỳ thực là con gái.
Vốn dĩ, cô cảm thấy ở cùng nam sinh trong một ký túc xá cũng không có gì, kiếp trước lúc cô làm nhiệm vụ ở khu huấn luyện đặc biệt, cũng không tránh khỏi cùng sống dưới một mái hiên với những người đàn ông khác.
Thế nhưng tình huống bây giờ không giống vậy, bây giờ thân phận phụ nữ của cô ngoại trừ cô và mẹ cô ra, không có người thứ ba biết, cô còn muốn che giấu thân phận một cách hoàn hảo, thì tốt nhất nên tránh khỏi sống cùng một phòng với đàn ông.
Nhìn quanh phòng nhỏ trước mắt, thảm ô vuông trắng đen xen kẽ, giường màu trắng, ngăn tủ màu trắng , rèm cửa sổ màu đen, còn có một chiếc sô pha màu đen.
Tất cả đều rất đơn giản, nhìn lại rất thoải mái.
Nơi này chính là nơi mình phải sống một tháng sau này, Thiên Lạc lấy hành lý ra, sắp xếp xong đồ nào nên để ở đâu thì để ở đó.
Sau đó, cô liền quyết định đến thư viện một chuyến.
Bây giờ đã là 3 giờ chiều, cách giờ cơm tối còn 3 tiếng, một phút cô cũng không muốn lãng phí.
Dựa theo phép tắc, bây giờ là thời gian nghỉ ngơi, Thiên Lạc có thể cởi bỏ vật nặng trên người cô xuống, nhưng cô lại không làm như vậy.
Luôn mặc quần áo nặng hoạt động, cũng là một loại rèn luyện thể lực, Thiên Lạc cảm thấy như vậy rất tốt.
Thư viện ở phía sau khu ký túc xá học sinh, diện tích năm ngàn mét vuông.
Thiên Lạc cầm thẻ căn cước bước vào thư viện, phát hiện nơi này có không ít người mặc đồng phục học sinh màu đỏ đang học bài.
Cái đồng phục học sinh màu đỏ kia, Thiên Lạc nhận ra, không phải là đồng phục học sinh của học viện Đế Sư sao.
Vào lúc này, Thiên Lạc mới nhớ đến lời Quý Phong nói.
Học viện Đế Sư đến trụ sở h
uấn luyện bí mật đặc biệt sớm hơn học viện Huyễn Vũ một ngày.
Nếu như ở trụ sở huấn luyện bí mật đặc biệt đụng phải học sinh của học viện Đế Sư, tuyệt đối phải tránh khỏi việc xảy ra xung đột với học sinh của học viện Đế Sư.
Bởi vì ở trụ sở huấn luyện bí mật đặc biệt, có quy định rõ ràng, nghiêm cấm học sinh lén lút tranh đấu.
Lục tục, một ít học sinh của học viện Huyễn Vũ cũng đến thư viện.
Bầu không khí yên tĩnh trong thư viện có chút lạnh lẽo, học viện Đế Sư và học viện Huyễn Vũ có thể nói là đối thủ một mất một còn, tuy rằng vào lúc này cũng không có khiêu khích đối phương trước, thế nhưng vẫn là ngứa mắt lẫn nhau, cũng nhẫn nại lẫn nhau.
Thiên Lạc chọn một quyển sách dày liên quan tới kiến thức súng ống, cố ý chọn một chỗ trong góc ngồi xuống học.
Vũ khí súng ống của thế giới này tiên tiến hơn thế kỷ 21 của cô rất nhiều.
Có rất nhiều loại súng ống cô chưa từng thấy, bây giờ cô cần phải bù lại kiến thức về phương diện này.
Giữa lúc Thiên Lạc vừa mở sách ra, chuẩn bị học tập kỹ càng một chút, thì một giọng nói ngạo mạn đến cực điểm bỗng nhiên vang lên từ đỉnh đầu cô.
"Ơ! Không phải là phế vật nổi tiếng của học viện Huyễn Vũ đây sao? Sao lại chịu khó đọc sách thế này? Hôm nay mặt trời mọc đằng tây à?"
Trong giọng nói là tràn đầy trào phúng đối với Thiên Lạc!
Lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẻ mặt Thiên Lạc lạnh lùng ngẩng đầu lên, nhìn thấy một khuôn mặt cực kỳ muốn ăn đấm.
Đứng trước mặt cô là một nam sinh mặc đồng phục học sinh màu đỏ, có lẽ mười tám, mười chín tuổi, cao cỡ một mét chín, xem ra cực kỳ cường tráng khôi ngô, như một tòa tháp nhỏ, làm Thiên Lạc ngồi ở đó trông cực kỳ nhỏ bé.
Tướng mạo của nam sinh này và Kỷ Uy lúc trước bị Thiên Lạc hành hung giống nhau đến bảy tám phần.
Trong giây lát Thiên Lạc nhớ lại, trong trí nhớ truyền lại cho cô, có thông tin về thân phận của nam sinh này.
Kỷ Cường, anh trai ruột của Kỷ Uy, bởi vì cha mẹ của hai người ly dị, Kỷ Uy theo mẹ, Kỷ Cường lại theo cha, vì lẽ đó hai người mới không học cùng một học viện, thế nhưng điều này không chút ảnh hưởng tới quan hệ thân thiết của hai người, Kỷ Cường rất thương em trai Kỷ Uy.
Huấn luyện tàn khốc (5) Chuyện trước đây Thiên Lạc ra tay với Kỷ Uy không chỉ truyền khắp học viện Huyễn Vũ, mà người của học viện Đế Sư cũng đều biết.
Nhìn Kỷ Cường chủ động nhảy ra gây sự trước mắt mình này, Thiên Lạc hoàn toàn không có bất kỳ hứng thú gì với người như vậy, hoàn toàn không nhìn Kỷ Cường, cứ cho như là nghe vài tiếng chó sủa.
Nhưng mà, Kỷ Cường nhìn thấy dáng vẻ lạnh nhạt này của Thiên Lạc, còn ngây thơ cho rằng Thiên Lạc là bởi vì sợ anh, mới sẽ lộ ra dáng vẻ này.
Lại bị dọa đến không dám nói lời nào, quả nhiên là tên hèn nhát!
Trước khi đến nơi này, ánh mắt Kỷ Cường cũng đã trở nên càng thêm kiêu ngạo, vỗ mạnh một cái lên bàn, trên mặt là nụ cười lưu manh vô lại, dùng ngón tay mạnh mẽ đâm đâm vào đầu Thiên Lạc.
Dùng sức lực rất lớn trực tiếp đâm đầu Thiên Lạc nghiêng sang mộtbên, trên tay Kỷ Cường còn đang không ngừng dùng sức, một bên mạnh mẽ đâm đầu Thiên Lạc, một bên càn rỡ cười lớn, "Không phải mày rất lợi hại sao, có bản lĩnh cho tao thấy mày lợi hại đến đâu nào! Cái loại vô dụng nhát gan mày!"
Khinh bỉ dùng ngón tay đâm đâm đầu, động tác không tôn trọng người như vậy, làm mọi người vây xem xung quanh đều không khỏi nghị luận sôi nổi, toàn bộ đều nói tên Kỷ Cường này quá ngang ngược rồi, quả thực không để ai vào trong mắt.
"Thiên Lạc, thằng nhóc mày quỳ xuống cho tao, xin lỗi em trai tao, nếu không, hôm nay ông đây đánh cho mày không ra được cửa lớn thư viện!" Sức lực của Kỷ Cường từ trước đến giờ rất lớn, tiếp tục tàn nhẫn đâm đầu Thiên Lạc đầykhinh thường, nhưng mắt thấy Thiên Lạc bỗng nhiên vươn tay ra, nắm ngón tay anh, mạnh mẽ dùng sức kéo ngược ra sau một cái!
Nhất thời, theo một tiếng ‘rắc' vang giòn, ngón tay Kỷ Cường trực tiếp bị bẻ gãy, làm Kỷ Cường phát ra một tiếng kêu rên ầm ĩ không khác gì lợnbị chọc tiết.
"Thằng khốn mày dám đánh tao. . . !" Kỷ Cường còn chưa nói hết, mắt Thiên Lạc đã đầy sát khí, mạnh mẽ giơ tay, gáy sách dày về súng ống trong tay liên tục nện trên mũi Kỷ Cường!
"A!" Cảm giác xương mũi của mình cũng sắp bị đập gãy, máu mũi Kỷ Cường giàn giụa tràn ra, mắt nổ đom đóm suýt chút nữa thì ngất đi!