Mọi người chung quanh đều hít vào một ngụm khí lạnh, hiển nhiên là cũng không nghĩ tới Thiên Lạc lại tàn nhẫn như vậy, đến bước ngoặt cuối cùng, cũng nhất định phải làm cho Kỷ Cường có kết cục thảmkhốc như vậy!
Nhưng mà, Thiên Lạc lại vẫn không thoả mãn.
Cô vốn muốn trực tiếp đá nát xương cổ Kỷ Cường, trực tiếp phế bỏ Kỷ Cường, lại không nghĩ tới cơ thể này không đủ sức, không thể trực tiếp đá nát xương sống, chỉ gãy xương mà thôi.
Trong lòng có chút tiếc hận, nhưng Thiên Lạc cũng không phải người ngu, vừa nãy là cô đánh bất ngờ, bây giờ Cố Kinh Thế đã nhìn chằm chằm vào cô, cô không thể lại có thêm cơ hội ra tay.
Tiện tay lau máu trên mặt mình, Thiên Lạc hừ lạnh một tiếng, không chút sợ hãi nhìn Cố Kinh Thế bên này.
Rõ ràng là một tên nhỏ gầy như vậy, nhưng trong cơ thể Thiên Lạc lại như có sức mạnh dùng mãi không hết, kể cả những người trước mắt cũng hoàn toàn không phải là đối thủ của cô.
Một thân lệ khí, Thiên Lạc trước mắt này rõ ràng vẫn như trước, nhưng trong trái tim và linh hồn kia, lại rất khác, làm mọi người ở đây lúc này nhìn cô, đều là nhiều thêm mấy phần ngơ ngác.
Nhưng mà, lúc này mọi người để ý cũng không phải những thứ này.
Đều nơm nớp lo sợ, mọi người nhìn về phía Cố Kinh Thế.
Vừa nãy Cố Kinh Thế cũng đã mở miệng kêu dừng, Thiên Lạc cũng nghe được, lại vẫn tiếp tục ra tay với Kỷ Cường, tuy rằng không thể thật sự giết Kỷ Cường, nhưng ít nhất cũng làm Kỷ Cường phải nằm ở bệnh viện một năm.
Có thể tỉnh lại hay không là một vấn đề khác, mà quan trọng nhất chính là, cho dù tỉnh lại, Kỷ Cường này chỉ sợ cũng sẽ thành một kẻ tàn phế.
"Thiên Lạc, đi theo tôi." Dưới tầm mắt thấp thỏm của tất cả mọi người, tiếng nói của Cố Kinh Thế vang lên.
Nhìn Cố Kinh Thế nói xong lời này liền xoay người rời đi, Thiên Lạc tặc lưỡi một cái, sau đó nhanh chóng đuổi theo.
Vừa nãy thật sự là ra đòn dứt điểm, Thiên Lạc cũng đoán được cô không thể tiếp tục ở lại đây.
Đúng là cực kỳ đáng tiếc, có điều Thiên Lạc cũng không hối hận.
So với việc bị người sỉ nhục còn phải chịu đựng thì Thiên Lạc tình nguyện chọn làm theo ý mình.
Chuyện cô làm, chắc chắn sẽ không đổi ý.
Chuẩn bị kỹ càng, ánh mắt Thiên Lạc nhàn nhạt nhìn Cố Kinh Thế bên này, mỉm cười hỏi, "Thiếu tướng đại nhân, ngài tìm tôi có việc gì."
"Thủ đoạn đủ tàn nhẫn." Cố Kinh Thế nhìn Thiên Lạc, ánh mắt nguy hiểm, "Ngay cả tôi cũng không ngăn được cậu."
Huấn luyện tàn khốc (8) Đối mặt với Cố Kinh Thế, Thiên Lạc không có nửa phần hoảng sợ, chỉ có bình tĩnh thong dong.
"Lẽ nào tôi phải vì cái quy định chó má gì đó của nơi này, mà bị cái tên ngu xuẩn đầu óc đơn giản tứ chi phát triển kia đánh cũng không thể đánh trả?" Hừ lạnh một tiếng, giọng điệu Thiên Lạc lạnh lẽo nói.
Cô không ra tay thì thôi, ra tay liền phải đẩy đối phương vào chỗ chết.
Nói cô máu lạnh hay lòng dạ độc ác đều được, cô đều tiếp thu, nói chung cô tuyệt đối sẽ không nhẫn nhịn khi bị đánh, bởi vì đó mới thật sự là nhát gan.
Dường như là đoán được Thiên Lạc sẽ có thái độ hung hăng như thế, trên gương mặt đẹp trai của Cố Kinh Thế không nhìn ra biểu cảm tức giận, cặp mắt sâu thẳm không thấy đáy của anh trước sau như một, mang tâm trạng làm người khác không hiểu được nhìn Thiên Lạc, "Cậu rất hung hăng, có điều dường như cậu đã quên nơi này là địa bàn của ai."
Thiên Lạc đương nhiên không quên nơi này là địa bàn của Cố Kinh Thế.
Chỉ thấy cô tiêu sái nở nụ cười, lộ ra mấy phần lưu manh vô lại, "Nơi này không chào đón ông đây, thì ông đây cũng không ngại lập tức đi ngay."
Nếu như dáng vẻ của Thiên Lạc vào giờ phút này bị những người khác nhìn thấy, nhất định sẽ bị doạ chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người.
Ngoại trừ Thiên Lạc ra, e rằng không người nào dám tự xưng là ông trước mặt Cố Kinh Thế.
Chuyện này quả thật là anh kiêu ngạo. Kiêu ngạo mở cửa, kiêu ngạo về nhà.
Đuôi lông mày không dấu vết giật giật, môi mỏng của Cố Kinh Thế giương lên thành độ cong như có như không, quanh quẩn mấy phần cân nhắc nhàn nhạt.
Không thể không nói, Thiên Lạc như vậy, làm Cố Kinh Thế nhìn với cặp mắt khác xưa.
Đủ kiểu ngạo, đủ dũng khí, chỉ tiếc, thực lực còn có chút khiếm khuyết.
Vào giờ phút này, Cố Kinh Thế không khỏi có loại dục vọng, anh muốn nhìn thử xem sau này khi Thiên Lạc trở nên đủ mạnh sẽ là dáng vẻ gì.
"Trụ sở huấn luyện bí mật đặc biệt không cho phép đấu vụng trộm, điểm này cậu rất rõ ràng." Giọng trầm thấp dễ nghe ở văn phòng yên tĩnh đặc biệt rõ ràng.
Thiên Lạc nhếch nhếch lông mày, cô đúng là biết.
Thế nhưng vậy thì sao, chuyện đã đến nước này, người cô cũng đánh, cô cũng không định nguỵ biện cầu xin cho bản thân.
"Quân pháp không có thiên vị ai. Bây giờ cậu có hai đường để đi." Cố Kinh Thế chậm rãi nói.
"Ngoại trừ rời khỏi nơi này, tôi còn có lựa chọn khác?" ánh mắt Thiên Lạc mở to sáng ngời.
"Ngoại trừ rời khỏi nơi này, cậu còn có thể chọn tiếp nhận hình phạt nghiêm khắc nhất ở đây, nếu như cậu có thể chịu được một đêm, như vậy cậu có thể tiếp tục ở lại." Cố Kinh Thế thản nhiên nói.
"Hình phạt gì?" Thiên Lạc thuận miệng hỏi.
"Ngâm mình trong ao lửa băng ngàn năm một đêm." Giọng điệu Cố Kinh Thế bình thản như đang bàn luận khí trời, "Ao lửa băng ngàn năm cũng sẽ không lấy mạng cậu, chỉ là sẽ làm cậu nếm trải cảm giác sống không bằng chết. Trước đây người bị phạt trong ao lửa băng ngàn năm, ngâm lâu nhất cũng không vượt quá năm tiếng."
Vậy thì lợi hại, Thiên Lạc không nhịn được thầm nghĩ trong lòng.
Nhưng đồng thời cô cũng làm ra quyết định, cô đồng ý tiếp nhận trừng phạt này.
"Tôi đồng ý tiếp nhận trừng phạt này." Thiên Lạc chậm rãi nói.