Hai người đối diện với nhau trong ba giây, Cố Kinh Thế thoáng nhíu mày nói: "Là cậu?"
Rất hiển nhiên, anh nhận ra hôm nay đã có duyên gặp mặt Thiên Lạc một lần, có điều, người trước mắt này vừa giống mà lại không giống với người anh nhìn thấy vào ban ngày.
Ở trong mắt Thiên Lạc, anh không nhìn thấy sự nhu nhược, chỉ nhìn thấy ánh sáng sắc lạnh ẩn sâu trong đó.
"Không phải tôi!" Trừng mắt với Cố Kinh Thế, Thiên Lạc cắn răng, cô thực sự không muốn giao du với kẻ xấu này.
"Tiên sư nó, hai người chúng mày rõ ràng quen biết nhau, dám đùa tao à!" Cảm giác mình bị Thiên Lạc đùa giỡn, người đàn ông cầm đầu giơ tay nổ một phát súng về phía Thiên Lạc.
Trong lòng đột nhiên cả kinh, Thiên Lạc lại rõ ràng kinh mạch của mình còn bị phong ấn, tuyệt đối không thể như Cố Kinh Thế tùy tiện dùng hồn lực đỡ đạn như vậy được!
Nhưng mà, tuy rằng không thể dùng hồn lực đỡ đạn, thế nhưng lại có thể dùng cái tên Cố Kinh Thế chết tiệt này để che!
Vừa nghĩ, trong con ngươi Thiên Lạc lóe lên một chút lạnh lẽo, không nói hai lời, cả người liền bổ về phía Cố Kinh Thế.
Mắt thấy cơ thể nhỏ bé gầy yếu của Thiên Lạc chạy về phía mình, Cố Kinh Thế không nói một chữ, chỉ là từ từ đứng lên từ chỗ ngồi của mình.
Không thể đến gần người Cố Kinh Thế, Thiên Lạc né người sang một bên, sau đó chỉ cảm thấy mình vẫn không kịp né tránh, trên cánh tay đột nhiên nóng ran.
Đau nhức truyền đến, Thiên Lạc đứng thẳng người, trông thấy cánh tay mình bị đạn xượt qua, vạch ra một tia vết máu.
Vết thương không nông không sâu, máu đỏ tươi lại không ngừng tuôn ra từ bên trong.
Lúc này, Cố Kinh Thế né tránh Thiên Lạc xong lại lạnh lẽo ghét bỏ nhìn Thiên Lạc một chút.
"Ra tay." Lạnh lùng nói một câu, Cố Kinh Thế cũng lấy từ bên hông ra một khẩu súng lục toàn thân màu trắng bạc.
Trước tiên bắn ba phát súng về phía ba tên vô lại đang vọt tới chỗ mình. “Đoàng! Đoàng! Đoàng!” Mắt Cố Kinh Thế thấy ba tên vô lại bị mình bắn nổ đầu, trên mặt vẫn không có bất kỳ biểu cảm gì.
Thấy Cố Kinh Thế ra tay, những người áo đen kia cũng đồng thời ra tay bóp cò súng.
Đột nhiên, vô số tiếng súng chói tai vang lên, đạn không ngừng bay tới, đều bắn thủng đầu từng tên vô lại.
Gặp lại yêu nghiệt máu lạnh 4 Máu tươi bắn tung toé, làm cho gần trăm tên vô lại kia càng điên cuồng hơn, vung đao dài trong tay lên, lao tới.
"Chỉ đến ăn một bữa cơm thôi, tôi đã trêu chọc tới ai đâu chứ." Cau mày nói một câu như thế, mắt Thiên Lạc thấy một tên vô lại cầm dao dài trong tay mặt mày dữ tợn chạy về hướng mình.
Trong con ngươi xẹt qua một tia sáng lạnh, Thiên Lạc thấy tên vô lại giơ đao trong tay lên, muốn bổ thẳng vào đầu mình.
Đao dài được rót hồn lực vừa nhanh vừa độc, tên vô lại đánh một cú mang theo sức mạnh to lớn, khiến cho Thiên Lạc không dám có chút qua loa bất cẩn.
Nhón mũi chân, Thiên Lạc né người sang một bên, thân hình lấy một loại phương thức cực kỳ quỷ dị tránh thoát một đao hung mãnh kia.
Đao dài sắc bén xượt qua quần áo Thiên Lạc, sau đó liên tiếp nện trên bàn.
Cái bàn gỗ đột nhiên vỡ toang, vụn gỗ bắn tung toé lại không thể ngăn cản được đao dài sắc bén kia tiếp tục chém lên mặt đất.
Một vết rạn nứt rõ ràng đột nhiên lan tràn trên mặt đất, có thể thấy được sức mạnh của đao dài này đáng sợ tới cỡ nào.
Lúc này không có tâm trạng để ý những thứ kia nữa, sắc mặt Thiên Lạc chìm xuống, bàn tay nắm lại, mãnh liệt vung một đấm về phía tên vô lại kia.
Một đấm hội tụ toàn lực, Thiên Lạc nện một đấm trên mũi tên vô lại, đột nhiên máu bắn tung toé.
Thân hình cấp tốc lui lại mấy bước, tên vô lại phun ra một cái răng kèm theo máu tươi.
Trong miệng tức giận chưa kịp mắng, tên vô lại đã cảm giác được Thiên Lạc nhanh chóng di chuyển đến trước mặt mình.
Trong mắt hoàn toàn là sát ý lạnh lẽo, Thiên Lạc đưa tay nắm lấy cổ tay tên vô lại, dùng sức bóp chặt.
Đau đến nhe răng trợn mắt, tên vô lại buông lỏng tay, đao dài trong tay dĩ nhiên đã bị Thiên Lạc cướp đi.
Động tác trên tay không dừng lại chút nào, trong con ngươi Thiên Lạc lóe lên sát ý lạnh lẽo, trở tay, mạnh mẽ chém một đao vào lồng ngực tên vô lại.
Máu tươi đột ngột phun ra, bắn trên khuôn mặt thanh tú của Thiên Lạc, nhìn qua vô cùng dữ tợn khủng bố.
Cũng không thèm nhìn tới người đàn ông ngã xuống đất không dậy nổi kia nữa, Thiên Lạc cảm nhận sát khí từ phía sau lưng mình truyền đến, con mắt run rẩy, xoay người, lại chém thêm một đao.
Máu tươi tung toé, Thiên Lạc tuy rằng vẫn chưa sử dụng hồn lực, thế nhưng đao pháp xảo quyệt và thân hình quỷ dị kia lại vẫn không ngừng chém giết những tên vô lại xung quanh.
Cố Kinh Thế nhìn thấy Thiên Lạc mặt không hề cảm xúc càn quét những tên vô lại, mỗi chỗ đi qua đều bắn ra từng đóa hoa máu.
Tuy rằng không quen biết Thiên Lạc, cũng hoàn toàn không cần phải kéo cậu ta vào, thế nhưng Cố Kinh Thế vẫn không để cho Thiên Lạc rời khỏi.
Nguyên nhân rất đơn giản, Cố Kinh Thế chỉ là không ưa dáng vẻ không sợ trời không sợ đất kia của Thiên Lạc mà thôi.
Hơn nữa, còn không hiểu tại sao lại rất không ưa.
Vốn định để Thiên Lạc ăn chút đắng làm cho cậu ta hiểu rõ người nào có thể trêu chọc, còn người nào thì không.
Thế nhưng bây giờ nhìn lại, mình đã có chút coi thường thằng nhóc gầy yếu này rồi.
Mà ngay lúc Cố Kinh Thế nghĩ như thế, người đàn ông cầm đầu đầy người là máu run rẩy cầm súng lục, mặt mày hung ác đi tới trước mặt Cố Kinh Thế.
Giơ tay lên, người đàn ông cầm đầu mạnh mẽ bóp cò súng, nhưng không thể bắn ra đạn.
"Mẹ nó, lại hết đạn vào đúng lúc này!" Tiện tay ném súng lục xuống đất, đôi mắt người đàn ông cầm đầu phát sáng như dã thú, tay không phóng tới Cố Kinh Thế.