⬅ Trước Tiếp ➡
Tùy Biện rút lưỡi, lau dâm dịch bên khoé miệng, quay Lạc Vũ đang thẹn thùng lại, cửa huyệt còn đɑng phun nước: "Tuyết Nhi, nhìn xem, còn đang run này, có phải khi nãy rất muốn bị tôi phá lớp màng kia hay không, nơi đó ngứa không chịu nổi rồi chứ gì."
Người đàn ông đáng giận này cứ nhắc lại ham muốn đen tối trong lòng Lạc Vũ, mà khi Lạc Vũ nhìn thấy chính mình trong gương, cô không còn lời gì để nói. Hoa huyệt không ngừng phun nước, nơi đó đúng là run rẩy kịch liệt rồi. Lần đầu tiên Lạc Vũ cảm thấy sợ hãi, nên kết thúc cục diện vượt ra khỏi tầm kiểm soát này như thế nào đây.
"Anh ơi, vì sao anh lại không thực hiện giao dịch?" Lạc Vũ không muốn tiếp tục dây dưa với người đàn ông này nữa, cô muốn chấm dứt hết mọi thứ vào đêm nay.
"Em muốn thoát khỏi tôi sao?" Tùy Biện hiểu rõ ý đồ của cô.
"Đừng có nằm mơ, chỉ cần giao dịch không thực hiện, em sẽ còn thiếu tôi một lần!" Thật ra trong lòng Tùy Biện nghĩ cho dù có thực hiện hợp động thì người anh để ý làm sao mà trốn được! Đêm nay không ăn cô đó do anh thương xót cô mới lần đầu. Anh không muốn qua loa chấm dứt đêm đầu tốt đẹp ở khách sạn.
Lạc Vũ thông minh mà lựa chọn không tiếp tục vấn đề này, rất rõ ràng, người đàn ông này sẽ không buông tha cô dễ như trở bàn tay đâu.
Nhưng người đàn ông trước mặt lại đột nhiên cởi quần dài và quần lót của anh, móc cây gậy thịt ngăm đen đang rất cứng kia ra trước mặt Lạc Vũ. Lạc Vũ vội vàng che mắt, lại bị người đàn ông dùng tay kéo ra.
"Tuyết Nhi, từ giờ cái này sẽ thuộc về em!"
Người đàn ông thở hổn hển, vừa tự vuốt ve, vừa xoa nắn ngực Lạc Vũ, tốc độ càng lúc càng nhanh, Lạc Vũ nhìn mà đến hãi hùng khiếp vía, thứ đáng sợ kia càng ngày càng cứng. Sức xoa bóp ngực cô cũng càng ngày càng mạnh, cô đau đến nhăn mày, cũng may là rất nhanh, người đàn ông gầm nhẹ một tiếng, lượng lớn chất nhầy trắng đục phun ra.
"Đây là lần cuối cùng!" Người đàn ông một phen ôm lấy Lạc Vũ: "Sau này chỉ có em thôi!"
Ngoài cửa sổ mưa dầm dề, Lạc Vũ ngồi trên xe taxi, tâm trạng không yên. Bóng đèn đô thị rực rỡ phồn hoa chỉ làm người ta càng trở nên bất an lạnh nhạt. Cô nắm chặt địa chỉ trong tay, căng thẳng đến toát ra mồ hôi, rốt cuộc xe cũng chạy đến một khu biệt thự xa xôi lại đắt đỏ đến mức làm người ta líu lưỡi.
Trả tiền cho bác tài xong, bác tài kia lại quay đầu lại, nhẹ nhàng thở dài, như biết chuyện cô đang làm là cái gì. Lạc Vũ xấu hổ mà nhận lại tiền lẻ, cô bất chấp ánh mắt khinh thường của người khác, sớm làm xong, sớm kết thúc. truyensacfull.com chấm co. Căng dù, dựa theo cách trước đó người đàn ông chỉ mà tiến vào khu biệt thự xa hoa bảo vệ nghiêm ngặt này. Rất nhanh sau đó, Lạc Vũ đã tìm thấy một căn biệt thự đơn độc gần chỗ hồ nhân tạo.
Lạc Vũ duỗi tay ấn chuông cửa, lại phát hiện cửa đang mở. Cô gõ gõ, không ai trả lời thì liền đi vào. Cạch một tiếng, cửa tự động đóng lại, Lạc Vũ sợ tới mức giật mình một cái.

⬅ Trước Tiếp ➡