Chương 12
cách gì dứt ra được.
Phương Khiêm tắm xong, tươi mát sạch sẽ đi ra, nhìn thấy thân ảnh vẫn bận rộn ở trong phòng bếp, nhịn không được cúi đầu, khóe miệng cười yếu ớt.
Dưới ngọn đèn ấm áp, dáng người lung linh của cô trong bộ quần áo thoải mái giản dị, vài sợi tóc duyên dáng yêu kiều buông xuống trước ngực, động tác lưu loát khuấy đảo thức ăn trong nồi, thỉnh thoảng lại nếm thử hương vị món canh bên cạnh.
Khung cảnh nhẹ nhàng như thế, trong nháy mắt, đã tiến thật sâu vào trong lòng anh.
Đang đem món ăn cuối cùng đặt trên bàn, đột nhiên Giản Tình bị nam nhân phía sau ôm lấy làm cho giật mình.
Lúc nam nhân nhẹ hôn lên cổ cô, cô mỉm cười nói “Có thể ăn cơm rồi.” Nam nhân nhẹ nhàng hút lên cổ cô một ngụm “Nhưng anh lại muốn ăn em trước.” Chú thích 1 SUV là viết tắt của chữ Sport Utility Vehicle để chỉ loại xe thể thao đa dụng.
2 một nhãn hiệu xe bán rất chạy của TQ.
Đang đem món ăn cuối cùng đặt trên bàn, đột nhiên Giản Tình bị nam nhân phía sau ôm lấy làm cho giật mình.
Lúc nam nhân khẽ hôn lên cổ cô, cô mỉm cười nói “Có thể ăn cơm rồi.” Nam nhân nhẹ nhàng hút lên cổ cô một ngụm “Nhưng anh lại muốn ăn em trước.” Đầu lưỡi linh hoạt chậm rãi liếm quanh vành tai cô, hành động khiêu khích mạnh mẽ làm cho Giản Tình nháy mắt chân nhuyễn, món ăn trong tay thiếu chút nữa bị rơi xuống, hơi thở nam nhân phun ra thật ấm áp, khiến gò má cô trở nên đỏ bừng “Khiêm, ăn cơm trước, được không?” Thời tiết lạnh lẽo ẩm ướt như vậy, cho dù trong nhà đã bật máy sưởi, nhưng đồ ăn mang ra khỏi nồi vẫn nguội rất nhanh, chờ hâm nóng lại khẳng định sẽ không ngon nữa.
Mặc dù trong lòng Giản Tình phân tích đạo lý rõ ràng, nhưng lúc này phản ứng của thân thể lại không theo sự khống chế của đầu óc cô, khiêu khích của nam nhân đã trở nên càng mạnh mẽ hơn, động tác bắt đầu theo trình tự.
Một bàn tay to vòng qua eo nhỏ của cô, bàn tay kia đã xốc vạt áo của cô lên, lần mò tiến vào bên trong, hướng đến bộ ngực mềm mại của cô.
Những tiếng than nhẹ từ trong miệng cô tràn ra, vô lực đặt khay thức ăn lên trên bàn, hai tay để tựa vào cạnh bàn, cúi đầu thở phì phò.
Biết rõ lúc này nơi đây, làm loại sự tình này không hợp, nhưng Giản Tình nửa phần cũng không muốn ngăn cản anh.
Từ ngày bắt đầu phát sinh quan hệ cùng anh, cô chưa từng cự tuyệt hoan ái của anh.
Buổi sáng ở trong phòng họp xấu hổ như vậy cũng có thể làm, đổi thành phòng bếp trong nhà mình, thì càng có thể không kiêng nể gì .
Tuy rằng trong lòng đã chuẩn bị tâm lý bị ăn luôn, Giản Tình vẫn thẹn thùng nhắm mắt lại, nhưng sau khi nam nhân tàn sát bừa bãi một trận trước ngực cô, thì lại chậm chạp không có động tác tiếp theo.
Đang lúc cô cảm thấy buồn bực, Phương Khiêm lại cười khẽ buông cô ra “Tuy rằng rất muốn ăn em, nhưng dạ dày giống như không đồng ý, thật đói.” Nam nhân nói xong, khóe miệng cười lười biếng, bưng khay thức ăn đặt ở trên bàn, chậm rãi đi ra ngoài.
Giản Tình bị hạ xuống, vẫn ngây ngốc sững sờ đứng ở chỗ cũ, ôm lấy khuôn mặt đỏ rực, hạ thân chỗ địa phương thường xuyên được sủng ái, đã trở nên ướt át không chịu nổi……..
Bĩu môi, không khỏi thất bại nghĩ, đến cuối cùng, người bị bất