⬅ Trước Tiếp ➡

người ta hít phải một ngụm khí lạnh, không nhịn được run rẩy, rùng mình.
Phía trước mặt công ty là một trạm xe buýt.
Bởi vì trời mưa, mọi người chờ xe buýt đều tập trung ở cửa lớn, đợi chuyến xe gần nhất đi đến thì chạy nhanh ra.
Bộ dáng tuy rằng chật vật, nhưng có thể tránh tiếp xúc với cái lạnh của mùa đông.
Giản Tình khoác áo bông dày đặc lên người xong, mới từ trong văn phòng ấm áp bước ra.
Gió lạnh thổi đến, làm chân cô không ngừng run lẩy bẩy.
Đứng ở trong đám người, thỉnh thoảng lo lắng nhìn những đám mây trên trời, xem ra cơn mưa sẽ không tạnh sớm.
Chờ xe buýt xong vẫn còn phải đi thêm một đoạn đường, hay là thôi đi.
Nhưng nhìn đám người phía sau đua nhau, vội vàng cướp lấy chiếc xe taxi hiếm lắm mới xuất hiện, cô lại do dự, không khỏi chán nản nghĩ, vừa rồi sao lại trực tiếp từ chối anh, thật sự là ngu ngốc.
“Các cậu xem, đó là không phải chiếc BMW series 7 của Phương tổng sao.” Bên cạnh có người chỉ vào chiếc xe đang tiến ra từ cửa bãi đỗ xe cạnh công ty, hưng phấn kêu lên.
Phương tổng xuất hiện tất nhiên gây ra hiệu ứng không bình thường.
Ánh mắt mọi người lập tức nhất loạt hướng về phía cửa bãi đỗ xe, bao gồm đám người có Giản Tình, cũng trông mong được nhìn thấy chiếc BMW màu xám bạc đang từ từ đi ra.
Lập tức có người thực háo sắc cảm khái “Phương boss lái xe cũng đẹp trai như vậy, thật là muốn……” “Tớ lại cảm thấy chiếc SUV 1 của anh ấy mới là đẹp.” “Đối với tớ, nếu Phương boss mời tớ lên xe, cho dù anh ấy có lái xe Xiali 2 tớ cũng thấy thật hạnh phúc ” “Cậu thôi đi….” Tình mân miệng cười trộm, giương mắt nhìn lại, xe Phương Khiêm cũng đang dừng ở một bên lối ra vào.
Cô đang thắc mắc, thì nghe thấy di động trong túi kêu vang, bèn vội vàng lấy ra xem.
“Đầu heo” gửi tới tin nhắn thật không phong độ “Em muốn anh bây giờ qua đó bắt em lên xe, hay là đi đến ngã tư đằng kia thì lên xe?” Giản Tình thè lưỡi, ngoan ngoãn trả lời “Em đi đến ngã tư lên xe.” “Đầu heo” thúc giục “Vậy nếu không muốn bị đông cứng thì chạy nhanh đến đây đi.” Nghe thế, Giản Tình đội chiếc mũ áo lên đầu, rời khỏi đám người, chầm chậm băng qua đường cái.
Mặc dù đối mặt với mưa gió lạnh lẽo, nhưng đáy lòng lại ấm áp, vui vẻ vô cùng.
Đến ngã tư tiếp theo, thấy chiếc BMW nổi bật đang chờ ở bên đường, Giản Tình bèn mở cửa xe rồi nhanh chóng chui vào.
Còn chưa ngẩng mặt lên đã cảm nhận được mùi thơm ngát mềm mại của chiếc khăn chùm trên đầụ “Lau mặt đi.” Thanh âm của nam nhân trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo một chút không hài lòng, vừa nói chuyện vừa chậm rãi khởi động xe.
Giản Tình cười yếu ớt lau khô nước đọng trên mặt, còn chưa kịp mở miệng đã chật vật hắt xì một cái.
Cô xấu hổ cười cười, lại nghe nam nhân bên cạnh nói “Đem áo ngoài cởi ra, thay áo khoác của anh vào.” “Áo khoác của anh lớn như vậy, mặc vào trông rất buồn cười.” Giản Tình nhỏ giọng lầu bầu, nhưng vẫn lưu loát cởi chiếc áo ẩm ướt ra, vắt vào ghế sau, rồi đem áo khoác màu trắng của Phương Khiêm mặc vào.
Nháy mắt hơi thở nhẹ nhàng, khoan khoái đặc trưng của nam nhân bao bọc lấy cô, thật ấm áp và ngọt ngào.
Phương Khiêm quẹo tay lái, bất đắc dĩ khẽ hừ một tiếng “Là phong độ


⬅ Trước Tiếp ➡