Tiếp ➡
Mưa yêu
Ban đêm, Amsterdam vì một trận bão hiếm thấy mà thay đổi không còn tĩnh mịch, tiếng nước mưa rơi trên cửa sổ cũng không thể nào che giấu từng tiếng rên rỉ tựa như đau khổ trong phòng được.
Giữa căn phòng rộng rãi mang đậm mùi vị cổ xưa đặt một cái giường lớn hình tròn, một người đàn ông vóc người cao lớn, ngũ quan tuấn dật như điêu khắc đứng bên giường, ngón tay thon dài giữ chặt bắp chân trắng nõn của cô gái trên giường.
"A a.. Không, không muốn.." Tiếng rên rỉ yếu ớt tràn ra trong miệng Dương Thính Vũ nằm trên giường, đầu ngón tay trắng xanh nắm chặt ga giường, biểu cảm khuôn mặt nhỏ vùi trong chăn đã trở nên đau khổ.
Động tác người đàn ông vẫn mạnh mẽ như cũ, biên độ di chuyển càng lớn tiện cắm vào càng sâu, anh biết phía dưới cô đã sớm sưng đỏ nhưng hàng lang hiểu chuyện kia không ngừng tuôn ra mật ngọt như cũ, như cờ lê kẹp lấy cái to lớn của anh thật chặt.
"A..A a.." Đầu dương vật không ngừng xâm nhập đến chỗ tử cung, chọc cho Dương Thính Vũ đột nhiên cong người lên, đúng lúc khiến cho người đàn ông phía sau có thể ra sức ra vào lần nữa, đâm đến vị trí còn sâu hơn lần trước.
"A a..Không.." Vệt nước mặt trên mặt lúc trước còn chưa khô, khoái cảm dữ dội không thể chịu nổi khiến cô nước mắt như mưa lần nữa.
Người đàn ông dùng sức di chuyển hai chân cô, kéo nửa người dưới của cô lại dưới giường, anh thì thuận thế nằm trên người cô, cánh tay dài băng qua eo tiến tới bụng của cô, nhấc nhẹ để cái mông cô dán chặt vào bụng dưới của anh, nhanh chóng chuyển động.
"A a ôi..Chậm, chậm.." Dương Thính Vũ mở mồm cái chăn bên miệng, va chạm quá mạnh khiến toàn thân cô trở nên nóng bừng, rồi mới biến thành thoải mái nên lời lần nữa.
"Thính Vũ, gọi anh.." Người đàn ông trêu chọc liếm viền tai cô, giọng nói khàn khàn bên trong toàn là vị tình dục nồng đậm nhưng nét mặt của anh lại là tình cảm dịu dàng, yêu tha thiết, cưng chiều.
Cô nhắm hai mắt lại, cắn răng nghĩ một đằng nói một nẻo gọi: "Cậu nhỏ.."
Người đàn ông híp mắt nhíu mày, hiển nhiên không thích cô gọi mình thế này, thế là thắt lưng dùng sức va chạm về phía trước, cố ý trừng phạt đâm đau nơi mềm mại của cô "Gọi lại lần nữa." Lần này trong lời nói có thêm vài phần cảnh cáo.
"A a.." Anh quả thật đâm đau cô, đau quá đau quá, đau đến mức lòng Dương Thính Vũ cũng đau.
"Vũ nhi, gọi anh." Anh dịu dàng gọi tên thân mật của cô, chuyển sang hôn cổ cô, dài mảnh mà yếu ớt như vậy giống như anh cắn nhẹ là có thể đứt. Nếu như bọn họ cùng chết đi như vậy..
Anh chưa từng sợ cái chết, chỉ là anh nhất định phải chết cùng cô.
Bởi vì anh không thể chịu đựng được cô ở lại một mình trên thời này đau khổ vì cái chết của mình.
"Cậu nhỏ..A a.." Dương Thính Vũ quật cường không chịu đổi xưng hô, chỉ có thể đổi lấy động tác ngày càng thô bạo của người đàn ông, mỗi lần ra vào đều không chút lưu tình, ra sức ma sát bên trong mềm mại kia, giống như dù đâm hỏng, xé nát cô cũng không sao.

Tiếp ➡