⬅ Trước Tiếp ➡
Bên kia Dương Trấn nói là chỉ ngôi nhà gác lửng anh mua gần nhà Dương Thính Vũ, thứ nhất tiện cho họ gặp mặt, thứ hai cũng tiện cho anh có thể biết được động tĩnh của cô bất cứ khi nào.
Hai mắt Dương Thính Vũ không có tiêu cự nhìn về phía anh "Tôi không có lý do ngủ ở bên ngoài."
Tâm tình chuyển biến tốt đẹp một chút bị cô đóng băng trong nháy mắt, sắc mặt Dương Trấn không thay đổi, giọng nói lại lạnh: "Không cần anh tự nói với chị Thục chứ?"
".." Dương Thính Vũ liếc anh một cái, vừa 'đi công tác' hơn một tháng về liền không về nghỉ đêm, tôi còn thật sự cảm thấy trong lòng nguội lạnh thay mẹ chú nhỏ (*) đấy." Mỗi chữ đều cực kỳ châm chọc.
"Cái này không tới lượt em lo lắng, cô ấy (*) muốn anh sẽ hết sức 'thỏa mãn'." Dương Trấn cong môi vẻ không đàng hoàng, giọng nói mập mờ vô cùng tận.
Lòng đau đớn mạnh mẽ, là loại đau đớn bị vô số châm nhỏ đâm nói, rậm rạp chỗ nào cũng có, lực sát thương gấp mười phần. Cô không phải cô gái nhỏ không biết sự đời, sao mà không nghe hiểu ý nghĩa trong lời 'thỏa mãn' của anh là gì.
Dương Thính Vũ đi theo bên người Dương Trấn từ nhỏ, tính cách ảnh hưởng ít nhiều từ anh, nói đến năng lực tổn thương người khác tự hại mình bọn họ khó phân cao thấp.
(*)Theo suy nghĩ của editor thì mình nghĩ đây tác giả muốn nói đến vợ nam chính chứ không phải mẹ.
Ràng buộc ích kỷ
Thời gian cơm tối, Dương Thính Vũ ngồi bên cạnh mẹ cúi đầu yên lặng cơm trong bát, cô cũng không gắp thức ăn vì vừa nhấc mắt liền có thể nhìn thấy rõ ràng Dương Trấn ngồi đối diện mình và.. Vợ của anh Liễu Hinh.
Một miếng cá đã được xử lý xương bỏ vào đĩa đựng trước mắt Dương Thính Vũ cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, chỉ thấy Dương Trấn đang thản nhiên chọn một miếng cá có xương khác.
Dường như Liễu Hinh bên cạnh anh cảm giác được ánh mắt, Dương Thính Vũ chuyển hướng cười nhẹ nhàng mà lễ phép với cô ta một tiếng.
"Biết Thính Vũ thích ăn có, A Trấn đặc biệt tới cửa hàng hải sản ở bờ biển mua đấy, Thính Vũ ăn nhiều chút nhé." Liễu Hinh thân thiết mỉm cười một cái đáp lại, thân thiết giống như là người thân của cô vậy.
"Ừ, được." Dương Thính Vũ biết nụ cười của mình không thể nào tự nhiên như Liễu Hinh được, nên dứt khoát không cười chỉ trả lời khôn khéo.
Mà những người khác đang ngồi đối với sự cưng chiều của Dương Trấn đối với Dương Thính Vũ tập mãi đã thành thói quen, mà anh làm vô cùng tự nhiên hào phóng, biểu hiện cưng chiều cô căn bản không chút cố kỵ, ngược lại khiến người ta cảm thấy không có ý gì khác.
"Thính Vũ nha, từ nhỏ đã bị cậu nhỏ của nó làm hư, lớn như thế cá cũng không biết ăn." Chu Thanh Thục là người biết rõ nội tình, thế là giấu đầu hở đuôi tìm bậc thang đi xuống cho hai người.
"Vậy nhất định tiêu chuẩn tìm bạn trai của Thính Vũ cũng rất cao." Liễu Hinh suy nghĩ lại nói "Nhưng mà Thính Vũ có bạn trai chưa?"
"..Không có." Dương Thính Vũ trở thành nhân vật chính chủ đề lần nữa, cho dù cô không muốn bị hỏi về phương diện này, nhưng giữ mặt mũi cho trưởng bối cũng chỉ có thể trả lời.

⬅ Trước Tiếp ➡