Thú cưng?
Mộ Tử ngẩn ngơ nhìn chằm chằm Mộ Dung Thừa hơn nửa ngày, mới nhận ra anh nói đến Mộ Tử ban đầu.
Là một cô gái um ám quái gở trong thời kỳ nổi loạn, nuôi trăn làm thú cưng không phải chuyện rất bình thường sao?
Mộ Tử trốn trong chăn của Mộ Dung Thừa, không có ý định đi ra ngoài.
Cô cười gượng hai tiếng: “Vậy à… Ha ha, một khoảng thời gian không gặp, em cũng không nhận ra được.”
Sự thay đổi của con rắn chỉ có dài ngắn mà thôi, sao lại không nhận ra?
Hơn nữa… Dù thật sự không nhận ra được, cũng không sợ hãi thành như vậy chứ.
Đôi mắt lạnh lùng của Mộ Dung Thừa trở nên sâu thẳm, ánh mắt dừng ở trên người cô rất lâu.
Em gái của anh, từ sau khi xuất viện, thay đổi thật sự rất nhiều…
Mộ Tử bị anh nhìn đến hoảng sợ khiếp vía, cố gắng nở một nụ cười ngây thơ vô tội, “Anh?”
Mộ Dung Thừa nhếch đôi môi mỏng lên, trên khuôn mặt đẹp trai là nụ cười tà ác quái dị.
Thần kinh của Mộ Tử kéo căng ra, cảm thấy ánh mắt của Mộ Dung Thừa không có ý tốt, đúng lúc còi báo động của cô đang kêu vang, Mộ Dung Thừa lại không nhanh không chậm xuống giường –
Ánh mắt của Mộ Dung Thừa vừa rời đi, cả người Mộ Tử thoải mái hơn rất nhiều.
“Những ngày em nằm viện, Tư Tư không có ai chăm sóc, mẹ nhờ anh chăm sóc một thời gian.” Mộ Dung Thừa như đang trò chuyện với cô, đưa tay cầm con trăn ở dưới đất lên, đỡ đầu trăn đưa đến chỗ Mộ Tử, “Muốn mang nó về không?”
Mộ Tử vèo một cái rúc vào trong chăn!
“Không muốn!” Cô trốn ở trong chăn nghiến răng nghiến lợi.
Rõ ràng thấy cô đang sợ, còn cố ý dùng trăn để dọa cô, anh thật sự không có ý tốt!
Mộ Tử ở trong chăn mơ hồ nghe thấy tiếng cười khẽ của Mộ Dung Thừa, trong lòng càng cảm thấy người đàn ông này tồi tệ lại khốn kiếp.
“Bỏ rắn xuống đi! Trong phòng tối đen như mực, chẳng may giẫm trúng sẽ làm nó bị thương.” Cô kêu lên.
Ánh mắt Mộ Dung Thừa sáng rực nhìn chằm chằm cái cục ở trên giường, nụ cười ở khóe môi mở rộng, mang theo mấy phần tà ác.
Cô nhóc này vẫn biết tìm lý do.
“Tại sao từ khi rời khỏi bệnh viện, lá gan lại trở nên nhỏ như vậy.” Mộ Dung Thừa thả con rắn vào trong hộp, đi về, cách lớp chăn nhẹ nhàng vỗ cô, “Ra đi.”
Mộ Tử đột nhiên đỏ mặt.
… Vừa rồi anh vỗ vào mông của cô…
Cô đỏ mặt, hơi khó chịu chui ra từ trong chăn.
Đã không còn thấy con trăn lớn ở trên sàn nhà nữa, lúc này cô mới yên tâm bò xuống giường.
“Có cô gái nào không sợ rắn hả? Lúc trước muốn nuôi cũng chỉ là tò mò thôi, bây giờ không tò mò nữa, vẫn nên để lại cho anh nuôi đi…” Mộ Tử cúi đầu, vừa chỉnh sửa lại mái tóc rối loạn của mình, vừa giả vờ bình tĩnh nói.
Cô vừa nói dứt lời, cả nửa ngày cũng không nhận được câu trả lời của Mộ Dung Thừa.
Mộ Tử cảm thấy kỳ lạ, quay lại nhìn ra sau –
Vừa mới nhìn, cả người cô bị đóng đinh tại chỗ.
Mộ Dung Thừa nghiêng người dựa vào tủ đầu giường, lặng im nghiêm túc nhìn cô. Anh không mặc quần áo… Không, anh cũng không phải ở trần hoàn toàn, ít nhất còn mặc một chiếc quần lót tứ giác.
Tuy cô biết không ai mặc nhiều quần áo lúc ngủ, vẫn không nhịn được mặt đỏ đến mang tai!
Đôi mắt muốn nhìn sang chỗ khác, lại cảm thấy làm như vậy sẽ khiến tình hình lúng túng hơn, bọn họ là anh em, nếu cô phản ứng thái quá, ngược lại có vẻ khác thường.
Mộ Tử ép bản thân thản nhiên nhìn thẳng vào Mộ Dung Thừa.
Cơ bụng rắn chắc, rãnh nhân ngư gợi cảm, cánh tay tùy ý chống vào tủ đầu giường hơi uốn lượn, lười biếng lại không khiến người ta cảm thấy chán chường.
Ngày thường anh vô cùng đẹp trai, khí chất cao ngạo, cơ thể cũng rất lực lưỡng, đường cong cơ bắp xinh đẹp, không có cảm giác cơ bắp lồi lên thô tục.
Mộ Tử không thể không thừa nhận, tuy cái tên này rất khốn kiếp, nhưng thân hình của anh… Rất được.
Mộ Dung Thừa yên tĩnh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm tĩnh lặng, lộ ra sự quỷ dị.
Trái tim Mộ Tử nhảy nhanh hai cái, không khỏi cảm thấy hoảng hốt.
“Mẹ bảo em tới…” Bởi vì lo lắng, Mộ Tử nói chuyện lắp bắp, “Để em tới gọi anh, qua đó ăn sáng… Anh rửa mặt xong thì nhanh qua đó đi.”
Cô vội vàng giải thích nguyên nhân mình xuất hiện ở đây, không kịp chờ đợi muốn rời khỏi phòng.
Lúc đi đến cửa, người đàn ông ở phía sau mở miệng gọi cô –
“Tô Tử.”
Thăm dò (2)