“Nhìn dáng vẻ của con bây giờ đi! Ngày thường đọc sách đều bỏ phí hết rồi sao?!” Mộ Vinh Hiên trầm giọng khiển trách Mộ Linh, giọng nói cực kỳ nghiêm nghị.
“Cha! Là nó...” Mộ Linh còn muốn cãi lại, bị Mộ Vân kéo lại, cũng quăng cho Mộ Linh ánh mắt cảnh cáo.
Mộ Linh chỉ đành phải ngậm miệng, cô ta cắn môi tức giận trừng Mộ Tử.
Vẻ mặt của Mộ Vinh Hiên cũng dịu lại, ông ta nói dịu dàng với Mộ Tử: “Lần này Tiểu Linh ngã rất nặng, chắc là con bé hiểu lầm là em đẩy nó, Tử Tử, em không cần sợ, cho dù Mộ Linh là con gái của anh, nó làm sai chuyện thì anh cũng sẽ không thiên vị cho nó.”
Mặc dù ngoài miệng nói là lỗi của Mộ Linh, thế nhưng lại không kêu Mộ Linh xin lỗi cô.
Xem ra là cho dù Mộ Vinh Hiên cho rằng Mộ Linh tự té thì vẫn có hơi giận cá chém thớt với cô. Trong lòng Mộ Tử nghĩ thầm.
Cô nhỏ giọng nói: “Anh cả không nên trách Mộ Linh, em cũng có lỗi, nếu như lúc ấy em không chạy thì có lẽ là Mộ Linh cũng sẽ không té...”
Dáng vẻ lo nghĩ cho hai chị em họ Mộ.
Mộ Vinh Hiên rất vui vẻ và yên tâm, khen Mộ Tử khéo léo hiểu chuyện, “Được rồi, em về đi, tránh cho mẹ em lo lắng.”
Mộ Tử gật đầu, xoay người rời đi.
Chờ Mộ Tử đi, Mộ Linh mới vừa khóc vừa nói với Mộ Vinh Hiên: “Cha, cha phải tin con, thật sự là Mộ Tử đẩy con.”
Mộ Linh lại kéo Mộ Vân ở bên cạnh, “Chị, chị mau nói cho cha biết đi, đều là do Mộ Tử...”
Mộ Vân làm như không nghe thấy lời nói của em gái, cô ta vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh.
Mộ Vinh Hiên nhìn Mộ Linh, gương mặt ẩn giấu tức giận, “Mộ Tử đẩy con? Con bé còn nhỏ hơn con một tuổi đó!”
Mộ Linh mười bảy tuổi, dáng người cao gầy lại không nhỏ bé, có lẽ là bởi vi xương to, chỉ cần ăn uống buông thả một chút thì sẽ có cảm giác cao lớn vai u tịt bắp, không phải là loại con gái mảnh mai.
So với Mộ Tử lả lướt xinh đẹp tuyệt trần, Mộ Linh thật sự là quá khỏe mạnh... Không ai có thể tin rằng Mộ Tử có thể đẩy được Mộ Linh.
Hơn nữa cổ tay của Mộ Tử còn bị thương.
Nhưng mà bọn họ không biết, Mộ Tử đã không còn là Mộ Tử nữa rồi, cô đã từng là kiểm sát trưởng, thường xuyên tiếp xúc với tội phạm, đừng nói là cắt cổ tay, cho dù là gãy tay thì cũng dư sức đối phó với loại người như Mộ Linh.
– Hai chị em (2)
Mộ Linh vô cùng oan ức, “Không phải, cha, là nó đẩy con trước, sau đó còn đạp con!”
“Tự dưng nó lại đạp con làm gì?! Chẳng lẽ một mình nó lại có thể đánh lại hai đứa?!” Mộ Vinh Hiên tức giận quát.
Ông ta không tin lời nói của Mộ Tử, ông ta đã nhận định là Mộ Linh muốn đánh Mộ Tử, kết quả là lại vô tình té ngã.
Mộ Vinh Hiên rất ít khi tức giận như thế, Mộ Linh bị hét mà giật mình, vểnh môi không dám lên tiếng, yên lặng rơi nước mắt.
Mộ Vinh Hiên nói nghiêm nghị: “Sau này nếu còn gặp phải loại chuyện nhỏ nhặt không đáng kể thế này thì tự mình mà giải quyết, đừng tìm tới cha!”
Khi gọi điện, Mộ Linh nói rất khoa trương, ông ta còn cho rằng con gái sắp không xong rồi, cho nên vừa mới kết thúc cuộc họp thì đã vội vàng chạy về, kết quả cuối cùng lại là một vở kịch mà con gái tự biên tự diễn, làm sao có thể không giận được chứ?
“Dạ, cha.” Hai chị em cúi đầu đáp.
“Đi đi.” Hai chị em ấm ức đi lên cầu thang, Mộ Vinh Hiên nhớ ra gì đó nên nói, “Chờ đã.”
Mộ Vân và Mộ Linh xoay người lại, dè dặt nhìn cha mình.
“Hai đứa thường xuyên gọi Mộ Tử là quỷ xấu xí sao?” Mộ Vinh Hiên đè ấn đường, có vẻ bực bội, “Bị người giúp việc nghe thấy thì làm sao đây? Mộ Tử đã vào gia phả nhà ta, luận bối phận thì hai đứa phải gọi Mộ Tử là cô, nhớ chưa?”
Trong đôi mắt đỏ bừng do khóc của Mộ Linh toát ra vẻ không cam lòng, nhưng mà nhìn thấy ánh mắt oai nghiêm của cha, cô ta với Mộ Vân vẫn gật đầu đáp, “Nhớ, cha.”
Hai chị em rời đi.
Trên hành lang, cuối cùng thì Mộ Linh cũng không thể nhịn được mà kéo Mộ Vân, chỉ trích: “Tại sao vừa rồi chị không nói giúp em?! Rõ ràng là Mộ Tử đẩy em!”
“Sao chị có thể giúp em? Cha không tin lời chúng ta, chị càng nói thì cha sẽ càng cho rằng chúng ta đang nói dối.”
Mộ Vân giãy khỏi tay của Mộ Linh, cô ta cảm thấy Mộ Linh không hề nhìn rõ tình trạng hiện tại. Cha tức giận là vì... Cha cho rằng hai người đang nói dối!
“Đương nhiên là chị thấy không sao rồi! Người bị mắng cũng đâu phải là chị!” Mộ Linh gào khóc, xoay người chạy ra ngoài.
...
Mộ Linh vừa khóc vừa chạy, chạy một mạch tới bờ hồ thì mới dừng lại.
Cô ta dựa vào cây liễu ở cạnh hồ khóc không ngừng.
Oan gia ngõ hẹp, Mộ Linh vừa mới ngẩng đầu lên thì đã nhìn thấy Mộ Tử.
Mộ Tử khẽ nhíu mày, thật sự bất ngờ.
“Mày ở đây làm gì? Muốn cười tao sao?!” Mộ Linh lau sạch nước mắt, tức giận trừng Mộ Tử.
“Cô bị bệnh ảo giác bị hại sao? Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua.” Mộ Tử im lặng, cô không muốn dây dưa quá nhiều với Mộ Tử, xoay người rời đi.
Mộ Linh lại đuổi theo cản đường, “Làm sao, bây giờ mới lộ mặt rồi hả? Chẳng phải vừa rồi mày luôn giả vờ ở trước mặt cha tao sao?”
“Tôi không giả vờ.” Mộ Tử miễn cưỡng nhìn Mộ Linh, cười khẽ, “Tôi nói thật, là tự cô gieo gió gặt bão, nếu như cô không nhào tới đánh tôi thì sao lại té rách môi được chứ?”