Nếu không phải Mộ Tắc Ninh đột nhiên muốn chuẩn bị bữa tiệc trên chiếc du thuyền tư nhân xa hoa kia, cô sẽ không leo lên chiếc thuyền kia, sẽ không rơi xuống nước bỏ mình.
Vậy cái chết của cô là một phần trong kế hoạch tổ chức bữa tiệc ăn chơi của Mộ Tắc Ninh sao?
Cô nhìn khuôn mặt chồng mình ở trên tivi, cảm giác khó có thể tin nổi.
Trong lúc học Đại học, Mộ Tắc Ninh ra vẻ đáng thương theo đuổi cô suốt bốn năm, thậm chí hạ thấp dáng vẻ của phú nhị đại, cố công cố sức giúp cô chăm sóc bà ngoại đã lớn tuổi, tình cảm sâu đậm của anh ta đối với cô khiến người người hâm mộ, bây giờ chỉ vì một nấc thang để công ty bước lên, lại muốn giết hại vợ?
Trong bốn năm qua chỉ là giả vờ sao?
Điều này không hợp lý,
Nhưng nếu không phải anh ta, vậy là ai đứng ở phía sau giúp đỡ?
Trong lúc nhất thời, trong đầu Tô Tử thoáng hiện ra một khuôn mặt…
Sẽ là ai chứ…
Cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra.
Tô Tử theo bản năng quay sang nhìn xem.
Mộ Dung Thừa bước vào, trong tay còn cầm theo một túi thanh long.
Tô Tử ngẩn người, Mộ Dung Thừa cũng ngẩn người.
Anh hơi nhướng mày, đánh giá cô từ trên xuống dưới: “Cuối cùng cũng có dáng vẻ con người.”
Tô Tử: “…”
Chưa bao giờ ôm hi vọng với cái miệng này của anh.
Bạch Vi nhìn thấy con trai thật sự rất vui vẻ, “Dung Thừa, con tới đón em gái xuất viện hả? Ồ, còn cố ý mua hoa quả nữa… Tử Tử, nhanh cảm ơn anh trai đi.”
Không lúc nào không cố gắng để con cái hòa thuận.
Tô Tử thật sự không có thiện cảm với Mộ Dung Thừa, ghét bỏ liếc nhìn túi hoa quả trong tay anh, nghiêng mặt đi, “Con không muốn ăn.”
Lời này là thật, cô ghét nhất ăn thanh long, nói chua không chua, nói ngọt không ngọt, một loại hoa quả nhạt nhẽo, còn có rất nhiều hạt đen nhỏ!
Làm ơn đi, cô có nỗi ám ảnh với sự dày đặc, được chứ?
Bạch Vi đang muốn khuyên cô nhận lấy lòng tốt của anh trai, lại nghe Mộ Dung Thừa cười lạnh: “Vốn cũng không phải mua cho em.”
Tô Tử cắn môi lườm Mộ Dung Thừa.
Lúc đang muốn đâm chọc anh vài câu, Mộ Dung Thừa nhìn thấy hình ảnh trên tivi, sắc mặt lập tức nặng nề, bước mấy bước tắt tivi!
“Em vội vã muốn chết hay vội đi đầu thai? Chưa được mấy ngày đã không kịp chờ đợi xem tang lễ của người khác!”
Giọng điệu của anh rất cay nghiệt, còn ẩn chứa một sự tức giận vô hình.
Tô Tử và Bạch Vi đều bị Mộ Dung Thừa đột nhiên nổi giận làm cho mơ hồ, ngẩn ngơ một lúc, vẻ tức giận trên mặt Mộ Dung Thừa lập tức biến mất, đã khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng thường ngày…
… Anh mắc bệnh thần kinh à!
Anh em như nước với lửa (2)
Tô Tử cảm thấy Mộ Dung Thừa thật sự có bệnh, xem tivi mà cũng phải mắng cô!
Cô ném điều khiển từ xa ở trong tay đi, quay sang nhìn Bạch Vi, “Mẹ, đã dọn dẹp xong đồ đạc chưa! Chúng ta đi thôi.”
Cô thật sự không muốn tiếp tục ở lại nơi có Mộ Dung Thừa thêm một phút đồng hồ nào hết!
Bạch Vi nhìn con gái, lại nhìn con trai, “Dung Thừa, con… Đi cùng mọi người không?”
Tô Tử châm chọc: “Con còn vội đi đầu thai, gọi anh ta đi theo làm gì!”
Mộ Dung Thừa âm trầm nhìn Tô Tử, “Em lặp lại một lần nữa thử xem?”
Tô Tử giật mình, nhanh chóng trốn ra sau lưng Bạch Vi! Cái người Mộ Dung Thừa này vui giận thất thường, cô thật sự sợ bị bắn trúng.
Mộ Dung Thừa hung dữ nhìn chằm chằm cô một lúc, cầm túi thanh long xoay người rời đi.
“Ôi? Dung Thừa, con không về nhà sao?” Bạch Vi đuổi theo hai bước.
“Mẹ, đừng để ý đến anh ta, chắc chắn anh ta muốn đi thăm bạn gái!” Tô Tử giữ chặt Bạch Vi, sợ Bạch Vi sẽ gọi Mộ Dung Thừa trở về, “Chúng ta đi thôi, đi nhanh đi…”
Bạch Vi là người hiền lành, do dự nói: “Bạn gái của Dung Thừa đã nằm viện nhiều ngày rồi, chúng ta có nên đi thăm chút không?”
Tô Tử trợn tròn mắt lườm nguýt trong lòng
“Anh trai cũng không nói số phòng bệnh và tên cho mẹ, rõ ràng không muốn chúng ta đến làm phiền, đi thôi, đi thôi, về nhà nào!”
Cô muốn cách xa Mộ Dung Thừa này!
…