Bọn họ không ở trong căn biệt thự lộng lẫy này.
Trong khu vườn hình bán nguyệt ở phía sau biệt thự, còn có một tòa nhà nhỏ, đó mới là chỗ ở của bọn họ.
Tòa nhà nhỏ tường trắng mái đỏ, bức tường bên ngoài được bao phủ bởi dây thường xuân xanh biếc, hòa làm một với khung cảnh trong vườn, có cảm giác phục cổ lại tươi mát.
Căn nhà như vậy, đặt ở bên ngoài cũng là một căn “Biệt thự” mà có rất nhiều người tích lũy tiền bạc cả đời cũng không mua nổi, nhưng ở Mộ gia lại không đủ đẳng cấp.
Sau khi vào cửa, một bên là phòng khách, bên kia là nhà ăn, phong cách trang trí vẫn tiếp nổi cảm giác Châu Âu phục cổ, nhưng lại thiếu chút xa hoa mạnh mẽ, nhiều chút điền viên thanh nhã.
Phòng ngủ ở trên tầng hai.
Trong của Mộ Tử được bày biện một bộ đồ dùng cho nhà bằng gỗ thông được chế tác thủ công, không được coi là đắt tiền, hơn ở chỗ phong cách cổ xưa tự nhiên, mang theo hương thơm gỗ thông nhàn nhạt.
Căn phòng được trang trí thoải mái dễ chịu ấm áp, Mộ Tử rất hài lòng.
Cô đẩy cửa sổ phòng ngủ ra, phát hiện từ đây có thể dễ dàng nhìn thấy căn biệt thự ở phía trước, tầm mắt rộng mở.
Có người nhẹ nhàng gõ cửa phòng, Bạch Vi tìm Mộ Tử.
“Những ngày qua con ở trong bệnh viện, không tham gia lễ tang của chị dâu con, lát nữa đi qua thắp nén hương cho chị dâu đi.”
“Ừm, cũng nên đi thắp nén hương.” Mộ Tử gặp đầu.
Dâng một nén hương, phù hộ bản thân lần này trọng sinh sẽ không uổng phí, có thù báo thù, có ơn báo ơn, tất cả mọi chuyện đều nên có cái kết thúc.
Cô nhìn căn biệt thự ở cách đó không xa: Hung thủ hại chết mình, ở ngay trong tòa nhà này…
Từ nay là Mộ Tử (2)
Mặc dù tang lễ đã kết thúc, nhưng vẫn còn rất nhiều thứ chưa hạ xuống, ví dụ như bài vị lư hương, còn có hoa tươi do người phúng viếng đưa tới.
Mộ gia tuân theo lệ cũ, sẽ phải cúng tuần cho người đã mất, hình như là 7 ngày, 14 ngày, 21 ngày, cho đến tận ngày thứ 49, thắp xong một nén hương cuối cùng, mới có thể hoàn toàn bỏ đi những thứ trên linh đường.
Bạch Vi dâng hương cho Tô Tử trước.
Mộ Tử học theo, dâng lên ba nén hương.
Lúc rời đi có đi ngang qua phòng khách, cô nhìn thấy chồng của mình, Mộ Tắc Ninh.
Hình như anh ta đang mượn rượu giải sầu, một thân một mình ngồi trên ghế sofa, đổ từng chén từng chén Whisky vào trong miệng.
Đã từng là một người đàn ông phong thái nhẹ nhàng đẹp trai, giờ phút này đôi mắt đỏ bừng, vẻ mặt tiều tụy.
Mộ Tử nhìn khuôn mặt quen thuộc này, bước chân hơi chậm lại.
Bạch Vi đã đi rất xa rồi, hoàn toàn không biết con gái bị tụt lại ở phía sau.
…
Chiếc rèm tơ màu xanh sẫm rũ xuống bên cạnh cửa sổ thủy tinh, như tảo xanh dưới đáy hồ sâu thẳm, là nơi tốt có thể che giấu hoàn toàn bóng dáng của Mộ Tử.
Cô như một hồn ma, lẳng lặng đứng ở nơi đó, nhìn chằm chằm chồng của mình.
Cô đi ra ngoài nhận lại anh ta…
Thế nhưng, chỉ cần nghĩ đến cái chết của mình, có lẽ do một tay anh ta thúc đẩy, trái tim sẽ co rút đau đớn!
Cô không tin anh ta.
Dù lúc còn sống anh ta che chở cô chu đáo, nhưng sau khi cô chết, anh ta bỏ mặc một mình cô lẻ loi trơ trọi ở dưới lòng sông lạnh lẽo tối tăm không để ý tới, mặc kệ cô trương phềnh hư thối –
Cô nên hận anh ta!
Cảm xúc của Mộ Tử đột nhiên trở nên kích động, cô siết chặt nắm đấm, nhắm mắt lại chậm rãi hô hấp, muốn xoa dịu cảm xúc phẫn nộ oán hận này.
Trên lầu vang lên tiếng giày cao gót thanh thúy, cô nhìn về phía tiếng động, ngoài ý muốn nhìn thấy một người… Vốn không nên xuất hiện ở nơi này.
Sao lại là cô ta?
Mộ Tử ngây ngẩn cả người.
Kiều Tĩnh Gia ôm hộp đựng đồ đi xuống lên, đi đến bên cạnh Mộ Tắc Ninh, nhẹ nhàng nói: “Tắc Ninh, em đã dọn dẹp gần hết di vật của chị Tô rồi, còn lại những phần tài liệu công việc này, em sẽ giao cho bộ phận hồ sơ của Viện kiểm sát, anh nhìn xem có còn món đồ riêng tư nào có cần giữ lại hay không.”
Mộ Tắc Ninh cầm ly rượu, không chút phản ứng với lời nói của Kiều Tĩnh Gia, cả người có vẻ ngơ ngác.
Kiều Tĩnh Gia than nhẹ một tiếng, đặt đồ trong tay xuống, cầm lấy chén rượu trong tay anh ta, “Đừng uống nữa, chị Tô ở trên trời có linh thiêng, cũng không muốn nhìn thấy anh như bây giờ…”
Mộ Tắc Ninh ngẩng đầu nhìn cô ta, khàn giọng hỏi: “… Có phải là em làm không?”
Sắc mặt Kiều Tĩnh Gia lập tức trắng bệch, đôi mắt ngập nước dịu dàng bắt đầu rơi lệ, “Anh nghi ngờ em? Em ở trong mắt anh lại là người như vậy sao?”
“Tĩnh Gia, thật xin lỗi…” Người đàn ông ôm cô ta vào trong ngực, giọng nói đau đớn, “Anh chỉ nghĩ mãi không hiểu, tại sao cô ấy phải… Vì sao…”
“Chị Tô là vì anh!” Nước mắt của Kiều Tĩnh Gia giàn giụa ôm lấy Mộ Tắc Ninh, “Chúng ta không thể làm uổng phí tâm huyết của chị ấy, nếu người bên ngoài biết chị ấy tự sát, thì sẽ không lấy được tiền bảo hiểm nữa!”
Mộ Tử nhìn cặp nam nữ đang ôm nhau trong phòng khách, hoàn toàn mơ hồ.