Họ cứ thế lén lút liếc nhìn lên lầu với ánh mắt vừa mong đợi, vừa có chút hả hê kiểu như đang "hóng biến" mà cái "biến" này chắc chắn là nhắm thẳng vào cô rồi.
Vân Mạn Hạ còn chưa kịp mở miệng hỏi thì từ trên lầu đã vọng xuống những tiếng quát tháo chói tai "Mấy cái này, cả cái kia nữa, vứt hết đi cho tôi Đống đồ lộn xộn này là đứa nào dám tha vào đây? Tôi đã bảo căn phòng này là của tôi, ai cho phép các người tự ý đụng vào?"
Đó là giọng của một cô gái trẻ, nghe vừa chảnh vừa khó ưa.
Ánh mắt Vân Mạn Hạ lạnh đi trông thấy. Cô đưa chiếc vali cho người hầu gần đó rồi dặn "Lát nữa mang lên lầu cho tôi."
Nói xong, cô sải bước lên lầu, đi thẳng tới căn phòng ngủ phụ ngay sát phòng Cửu gia.
Đập vào mắt cô là cảnh tượng một cô gái lên đồ cực kỳ sang chảnh, đang ngồi chễm chệ bên mép giường như thể mình là chủ cái nhà này, tay năm tay mười chỉ huy người làm dọn dẹp.
Mấy bộ quần áo cô vừa mới tre0 vào tủ hôm qua giờ bị lôi sạch ra ngoài, nằm lăn lóc. Ngay cả chiếc vali cô để ở góc phòng cũng bị kéo ra, vứt chỏng chơ giữa sàn như một đống rác rưởi.
Vân Mạn Hạ nhìn cảnh tượng đó mà mặt lạnh như tiền.
"Phụ.. Phu nhân?"
Hai người hầu thấy cô xuấthiện thì mặt mày tái mét. Tay họ vẫn đang cầm đồ của cô, vứt không xong mà để lại cũng không được, cứ đứng đờ ra như pho tượng, the0 bản năng đưa mắt nhìn về phía cô gái đang ngồi trên giường.
Vân Mạn Hạ cũng nhìn sang phía đó. Ngay từ lúc nghe tiếng ở dưới lầu, cô đã đoán chắc chắn là ai rồi, Ngô Tiểu Nhã, con gái cưng của thím Ngô.
Chuyện là thế này Chồng thím Ngô ngày xưa là tài xế riêng của nhà họ Bạch, tɾong một vụ tai nạn đã hy sinh mạng sống để cứu Lão phu nhân. Từ đó, địa vị của hai mẹ con thím Ngô tɾong cái nhà này chẳng khác gì người thân, chứ không đơn thuần là người hầu nữa.
Ngô Tiểu Nhã tuy mang danh là con gái người làm, nhưng vì được Lão phu nhân cưng chiều nên lâu dần, cô ta cũng tự ảo tưởng mình là một tiểu thư danh giá của Bạch gia.
Kiếp trước, chính cái cô nàng "cành caó này đã không ít lần bày trò hành hạ, làm khó làm dễ Vân Mạn Hạ.
Đứng ngay cửa, Vân Mạn Hạ quét mắt nhìn căn phòng đang bị bày bừa như cái bãi chiến trường, cô cất giọng lạnh lùng "Ai cho phép các người tự tiện động vào đồ đạc của tôi?"
Hai người hầu mấp máy môi, chột dạ cúi gằm mặt không dám hé răng nửa lời.
"Đống rác này là của cô hả?" Ngô Tiểu Nhã đứng phắt dậy, liếc nhìn Mạn Hạ từ đầu đến chân rồi hất hàm "Đồ của cô sao lại để trong phòng tôi? Người hầu mới đến à? Không ai dạy cô đây là phòng của chủ nhà, phận con hầu kẻ hạ không được phép bén mảng vào sao?"
Giọng điệu của ả ta nghe đậm mùi "bề trên", cứ như thể Vân Mạn Hạ thật sự là một con hầu không bằng.
Khổ nỗi, nhìn từ cách ăn mặc đến khí chất sang chảnh của Mạn Hạ, có chỗ nào giống người đi làm mướn đâu? Kẻ có thể coi cô là người hầu, một là mù thật, hai là cố tình diễn.
Mà Ngô Tiểu Nhã trông chẳng giống kẻ mù chút nào. Chưa kể lúc nãy hai đứa người làm đã gọi một tiếng "Phu nhân" to tướng, ả ta chắc chắn không điếc.