⬅ Trước Tiếp ➡

Duệ đã nói với em rồi, cô ấy nói anh không cho cô ấy làm bài tập, nói là thấy năng lực của cô ấy không được." Ôn Tâm Vũ đáp.
"Anh nói sai à?" "Cho dù cô ấy làm không tốt thì anh cũng không thể làm tổn thương lòng tự trọng của người ta như vậy chứ." Cố Cẩn Nhiên nhún vai, tỏ vẻ không quan tâm.
"Thôi thôi, Tiểu Vũ, hai người đừng cãi nhau nữa.
Đàn em Tô đâu rồi?
Chúng ta gọi cô ấy cùng tham gia là được rồi, dù sao thì cô ấy cũng là thành viên nhóm chúng ta mà." Kỷ Thuần hòa giải.
"Cô ấy đi làm thêm rồi, cô ấy nói dù sao cũng không giúp được gì nên đi làm thêm ở quán cà phê XX gần trường.
Em nghĩ thôi chúng ta đừng nên làm phiền cô ấy nữa." Ôn Tâm Vũ nhớ lại địa điểm Tô Duệ đã nói với mình, bèn nói.
Kỷ Thuần gật đầụ "Làm thêm?" Chỉ có Cố Cẩn Nhiên lộ vẻ khó hiểụ "Cố thiếu đúng là không biết mùi đời, sinh viên đại học làm thêm kiếm tiền học phí là chuyện rất bình thường, khác với cậu ấm cô chiêu như anh." "Ôn tiểu thư cũng vậy mà, vậy là đang kẹt tiền à." Cố Cẩn Nhiên thực sự không hiểu, những đứa trẻ có thể học ở trường này đều là con nhà giàu có, hoặc là có thành tích cực kỳ xuất sắc.
Tô Duệ trông không giống kiểu học giỏi, vậy thì gia cảnh cũng tạm ổn, tại sao lại cần đi làm thêm kiếm tiền chứ?
"Em khác anh, Cố đại thiếu gia à " Ôn Tâm Vũ mỉa mai nói.
"Ơ?
Cố thiếu, sao cậu bị thương vậy?" Kỷ Thuần chỉ vào khóe miệng anh.
"Bị một con hồ ly nhỏ cắn." Cố Cẩn Nhiên quay mặt đi.
"Hồ ly?
Cố thiếu đúng là có sở thích đặc biệt, còn nuôi cả hồ ly nữa." Kỷ Thuần cười nói.
"Tài liệu và PPT đều ở trong USB rồi, tôi còn có việc, đi trước đây." Cố Cẩn Nhiên đặt USB xuống rồi đứng dậy rời đi.
"Bận, bận, bận chết anh đi." Ôn Tâm Vũ nhìn bóng lưng Cố Cẩn Nhiên lẩm bẩm.
"Nhưng mà đàn em này nói cũng đúng, năng lực của Cố Cẩn Nhiên quả là nhất đẳng, trong thời gian ngắn như vậy mà đã thu thập được đầy đủ tài liệu, PPT cũng làm rất hoàn hảo này." Kỷ Thuần vừa xem PPT vừa nói.
"Anh Kỷ đừng khen anh ta nữa, dù sao anh ta cũng là người thừa kế của tập đoàn Cố thị, nếu thực sự bất tài vô dụng thì nhà họ Cố sẽ sụp đổ mất." "Em nói cũng đúng." Kỷ Thuần gật đầu đồng tình.
Tại quán cà phê XX, Tô Duệ đang bận rộn pha cà phê cho khách.
Quán cà phê này có quy mô không lớn, khác với quán cà phê sang trọng mà Ôn Tâm Vũ và Kỷ Thuần đã đến lần trước, đây là quán cà phê bình dân, giá cả phải chăng nhưng hương vị lại độc đáo.
Quan trọng nhất là ông chủ ở đây rất tốt, người đó là bạn học cấp ba của Tô Duệ, từng theo đuổi cô, nhưng mục tiêu trước đây của Tô Duệ luôn là gả vào hào môn, nên đương nhiên không coi trọng loại gia đình nhỏ bé này.
Ông chủ vẫn luôn nghĩ rằng mình đã làm phiền đến việc học của Tô Duệ nên mới bị từ chối, vì vậy luôn cảm thấy áy náy, khi Tô Duệ làm thêm ở đây, ông chủ cũng rất quan tâm chăm sóc cô.
Cố Cẩn Nhiên bước vào liền ngửi thấy mùi cà phê rẻ tiền, khiến anh vô thức nhíu mày.
Cố Cẩn Nhiên tùy tiện gọi một ly cà phê trên điện thoại, cà phê của Tô Duệ cũng vừa pha xong, không lâu sau anh liền


⬅ Trước Tiếp ➡