⬅ Trước Tiếp ➡

đã bị Cố Cẩn Nhiên bế lên, cô sợ hãi đến mức vội vàng lắc tay vùng vẫy.
"Đừng có cựa quậy, muốn té chết à?" Cố Cẩn Nhiên trừng mắt nhìn người phụ nữ trong lòng nói.
Tô Duệ rất sợ Cố Cẩn Nhiên, lập tức không dám động đậy nữa, dù sao thì cuộc đời bi thảm vào tù đến chết của cô ở kiếp trước đều do một câu nói của vị Cố thiếu gia này.
Tô Duệ bị Cố Cẩn Nhiên bế đi, không biết anh muốn đưa mình đi đâu làm gì, cũng không dám lấy điện thoại ra gõ chữ hỏi anh, cho nên cứ thế đi mãi đến bãi đậu xe mới được Cố Cẩn Nhiên đặt xuống.
Tô Duệ nhớ đến việc người đàn ông này muốn đưa cô đi bệnh viện, vội vàng lắc tay ra hiệu mình không cần, rồi quay người định bỏ đi.
Cố thiếu gia vất vả bế người ta cả đoạn đường đương nhiên sẽ không để Tô Duệ cứ thế mà đi, anh nhanh chân một bước túm lấy cô, ấn cô vào cửa xe hỏi "Không thèm nói một câu nào đã quay đầu bỏ chạy là có ý gì?
Không phải đau đến mức không đứng dậy được sao?
Sao giờ lại có sức chạy rồi?" Cố Cẩn Nhiên cho rằng người phụ nữ này cũng giống như những người phụ nữ khác, không phải là ham muốn người anh thì cũng là ham muốn tiền của anh, cơ hội tốt như vậy chắc chắn là muốn "moi" tiền anh.
Nhưng Tô Duệ chỉ muốn tránh xa anh mà thôi, mắt thấy bị hiểu lầm, Tô Duệ vội vàng lấy điện thoại ra gõ chữ giải thích cho Cố Cẩn Nhiên xem Xin lỗi, bạn Cố à, tôi lắc tay là muốn nói với cậu là tôi không sao, không phải đau đến mức không đứng dậy được, tôi không cần đi bệnh viện, cảm ơn ý tốt của cậu ] Cố Cẩn Nhiên nhìn những dòng chữ trên màn hình điện thoại, trầm ngâm một lúc rồi hỏi "Cô không nói được ư?" Tô Duệ có chút lúng túng gật đầu, việc cô không nói được cũng có chút ít liên quan đến Cố Cẩn Nhiên.
Cố Cẩn Nhiên có chút nghi ngờ nhìn người phụ nữ trước mặt từ trên xuống dưới một lần, thầm nghĩ chẳng lẽ mình thật sự hiểu lầm cô ấy?
Làm khó một người phụ nữ không nói được quả thật không phải tác phong của nhà họ Cố, thế là Cố Cẩn Nhiên lùi lại một bước, buông người phụ nữ ra.
Người phụ nữ này dường như bị dọa sợ không nhẹ, sau khi gõ chữ cho Cố Cẩn Nhiên xem xong liền lập tức bỏ chạy.
Bạn à, tôi thật sự không sao, tôi đi trước nhé ] Cố Cẩn Nhiên nhìn người phụ nữ chạy mất hút, cảm thấy có chút kỳ lạ nhưng cũng không để ý lắm, anh mở cửa xe rồi lái xe đi.
Tô Duệ ôm đầu buồn bã, lẽ ra nên đòi tiền thuốc men gì đó chứ, dù sao cô cũng là trẻ mồ côi, tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy, hơn nữa Cố Cẩn Nhiên lại giàu có như vậy..
Nghĩ đến đây Tô Duệ vội vàng lắc đầu, bản thân cô chỉ muốn tránh xa vị Diêm Vương sống này, làm sao có thể tiếp xúc nhiều với anh được, chỉ mong vị Cố thiếu gia này mau chóng quên chuyện này đi, đừng làm khó cô là được.
Lăn lộn một hồi, Tô Duệ thấy cũng không còn sớm, bèn quay về ký túc xá.
Cô cẩn thận mở cửa, sợ bên trong đang cãi nhau, nhưng mở cửa ra lại thấy một màn hòa thuận.
Chỉ thấy Lưu Na và Trương Ưu Nhiên đang vây quanh Ôn Tâm Vũ, cười nói vui vẻ cùng nhau ăn đồ ăn vặt.
Sau nhiều năm, Tô Duệ đã không còn nhớ rõ Ôn


⬅ Trước Tiếp ➡