⬅ Trước Tiếp ➡
Trong hai mươi mấy năm sinh mệnh của Ứng Dư, ngoại trừ anh ta thì không có một ai coi cô như một trọng trách. Cô tự do, có thể biến mất nửa năm đi khắp các quốc gia và thành phố, không có người nào nhắc nhở cô làm vậy không an toàn, cũng không có ai gọi điện thoại nhắc cô nhanh chóng về nhà, chỉ cần cô muốn, là có thể ngao du ở bên ngoài thời gian dài, bởi vì không có trói buộc, huống hồ cô cũng không nhớ rõ lắm cửa nhà mở ở đâụ
Cuộc sống độc lập trong thời gian dài đã khiến Ứng Dư từ từ quen thuộc và cũng bắt đầu bài xích với việc có người khác đồng hành, mãi cho đến khi gặp anh ta, giống như hạt giống bồ công anh tung bay trong không trung cuối cùng cũng có rễ, cô tìm được một nơi mà chính mình thuộc về. Mặc dù cô sẽ còn ra ngoài ngao du, nhưng cho dù đi tới đâu thì cũng sẽ có một phương hướng chỉ dẫn cô trở về. Cho dù vẫn là tùy tiện chỉ biết nghĩ cho bản thân, thì không thể phủ nhận là cô đang lặng lẽ xuất hiện biến đổi.
Mà giờ phút này, Ứng Dư đã biết trước kết quả nên cảm thấy vô cùng buồn nôn và căm hận với tất cả biểu hiện của Bạc Thiếu Thừa. Chẳng lẽ đêm đó anh ta cũng đang suy nghĩ cho mình sao? Ứng Dư không thể nghĩ sâu thêm. Cô chỉ cần nhớ lại một đoạn ký ức ngắn của đêm đó thì sẽ lại cảm thấy lạnh lẽo thấu xương, sợ hãi sẽ xông phá khỏi sự cưỡng ép mà kêu gào một lần nữa.
"Em không có nhiều nỗi băn khoăn như vậy." Ứng Dư khẽ đẩy người trước mặt "Nhiều năm như vậy rồi, anh còn không hiểu rõ em là người như thế nào sao?"
"Không đa sầu đa cảm không có nghĩa là không thèm để ý." Bạc Thiếu Thừa vén một sợi tóc mỏng, trong mắt chứa đầy vẻ dịu dàng, nói "Chính là bởi vì hiểu rõ nên mới hiểu được suy nghĩ của em."
Ứng Dư cười nhưng không nói.
Cái anh hiểu được cũng chỉ là phán đoán mà tự cho là đúng, giống như tôi ngay lúc đó cũng như thế.
Khi Ứng Dư buông tay ra, cổ tay chợt bị nắm lại, trên da lướt qua một đồ vật lành lạnh, cô cúi đầu nhìn thấy một chiếc vòng tay ngọc, kích cỡ của chiếc vòng vừa vặn với cổ tay của cô, dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng nhu hòa khiến cho cánh tay của cô càng thêm trắng nõn. Cô quơ cổ tay lên hỏi.
"Quà tặng." Bạc Thiếu Thừa cầm cổ tay Ứng Dư lên, rất hài lòng.
"Tại sao lại tặng cho em thứ này?"
"Khi nhìn thấy nó cảm thấy rất thích hợp với em." Bạc Thiếu Thừa đưa lên trán Ứng Dư một nụ hôn, liếc qua bức tường pha lê ở phòng khách, cười nhẹ nói "Anh chờ mang đến ngày được làm khách. Trước khi ngủ đừng quên kéo rèm cửa, ngủ ngon."
Kéo rèm cửa là thói quen kiếp trước của Ứng Dư, cô thích ở trong không gian kín hoàn toàn hưởng thụ niềm vui thú của việc độc thân, Bạc Thiếu Thừa thường xuyên lấy thói quen dở hơi này để chế nhạo cô, xem như sự điều hòa giữa hai người bọn họ.
Trong nháy mắt Bạc Thiếu Thừa đã ngồi vào trong xe, Ứng Dư nở một nụ cười nhàn nhạt với anh ta, đưa mắt nhìn xe của anh ta chậm rãi đi xa. Cô lấy vòng tay xuống, tinh tế quan sát vòng tay ngọc, lạnh giọng nói "Tôi không cần khách."

⬅ Trước Tiếp ➡