⬅ Trước Tiếp ➡
"Cẩn tắc vô áy náy mà mẹ."
Tống Thục Tuệ thường xuyên bận rộn công việc, trong nhà có bác sĩ riêng, nhưng bà lại lười đi khám, chỉ khám mỗi năm một lần. Kiếp trước, khi phát hiện ra bà bị suy tim thì đã quá muộn rồi.
Tống Thục Tuệ mỉm cười, bà chợt nhớ ra điều gì đó "Được, lát nữa mẹ đi khám. Trước đây con không phải rất thích Vũ Xuyên sao? Sao bây giờ con lại tác thành cho cậu ta và Tuyết Vi?"
Tống Tri Ý khoác tay bà, tựa vào người bà, dáng vẻ thân mật "Vì con đã nghĩ thông rồi. Con thấy mẹ nói đúng, gia đình của Mộ Vũ Xuyên không phải là nơi tốt đẹp gì."
"Trước đây mẹ khuyên con thế nào con cũng không nghe, sao lần này con lại đột nhiên nghĩ thông suốt vậy?" Tống Thục Tuệ càng cảm thấy con gái mình như biến thành một người khác.
Đôi mắt đen láy của Tống Tri Ý đẫm lệ, khóe mắt đỏ hoe "Mẹ, con nằm mơ... mơ thấy sau khi con gả cho Mộ Vũ Xuyên, anh ta đã chuyển hết tài sản của nhà họ Tống, tất cả mọi thứ của nhà họ Tống đều rơi vào tay anh ta, anh ta còn làm mẹ tức chết, thậm chí khi con đang mang thai sắp sinh, anh ta đã mổ bụng con để lấy con, rồi ném con của con cho chó ăn..."
Tuy chỉ là giấc mơ, nhưng sống mũi Tống Thục Tuệ cay cay, bà ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ vào lưng cô "Ngoan, chỉ là giấc mơ thôi... Chuyện này sẽ không xảy ra. Dù có phải đánh đổi cả mạng sống, mẹ cũng sẽ bảo vệ con."
"Vâng." Tống Tri Ý ôm chặt mẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ vào má Tống Thục Tuệ. Bà là người thân duy nhất của cô trên thế giới này, cô phải trân trọng và yêu thương người thân của mình, sống nương tựa vào bà.
Lúc này, Tống Tuyết Vi đã khám xong, cô ta và Mộ Vũ Xuyên đang đi ra khỏi phòng siêu âm, bác sĩ nói "Hiện tại thai nhi được một tháng tuổi, phát triển bình thường, mẹ bầu có đủ dinh dưỡng, chỉ cần bổ sung chất dinh dưỡng và ăn cơm đúng giờ là được."
Tống Tri Ý lạnh lùng nói "Cơ thể của Tống Tuyết Vi ở trong nhà này không có vấn đề gì, ra khỏi cửa này, nếu cô ta và đứa bé trong bụng có mệnh hệ gì, thì đừng trách chúng tôi."
Mộ Vũ Xuyên tức giận trừng mắt nhìn Tống Tri Ý "Cô cũng quá kiêu ngạo rồi đấy Cô chỉ là một đứa học sinh được tài trợ thôi mà?"
"Vũ Xuyên, chúng ta đi thôi." Lúc này, Tống Tuyết Vi vội vàng che miệng Mộ Vũ Xuyên, dịu dàng lắc đầu với anh ta, vẻ mặt ôn nhu, rộng lượng và nhẫn nhịn.
Tống Tri Ý nhếch mép, đương nhiên cô biết tại sao Tống Tuyết Vi lại che miệng Mộ Vũ Xuyên. Không gì khác ngoài việc sợ lỡ miệng để lộ thân phận của cô ta mà thôi. Giấy không gói được lửa, cô ta mạo danh thân phận của cô, sớm muộn gì cũng sẽ bị vạch trần.
Tống Tri Ý rất tò mò, một ngày nào đó, khi Mộ Vũ Xuyên phát hiện ra Tống Tuyết Vi mạo danh thân phận của cô, phát hiện ra cô ta không hề giúp ích gì cho sự nghiệp của Mộ gia, thì anh ta sẽ có tâm trạng gì đây?
Anh ta đối với Tống Tuyết Vi vẫn sẽ ôn nhu, thâm tình như trước, hay sẽ vì bị Tống Tuyết Vi lừa dối mà tức giận, trở mặt với cô ta?

⬅ Trước Tiếp ➡