⬅ Trước Tiếp ➡
Anh từng bước rời khỏi phòng bệnh. Những bác sĩ, y tá trực ban trốn kỹ sau bàn làm việc, run rẩy nhìn anh. Họ vẫn còn nguyên ấn tượng về người đàn ông đã đánh Lý Văn Trác đến sống dở chết dở chỉ một tiếng trước.
Bên ngoài, tuyết đã ngừng rơi. Trên mặt đất, tuyết dày phủ trắng xóa. Mỗi bước chân anh đặt xuống đều nặng nề, như mang theo bao mệt mỏi, lo lắng dồn nén.
Thấy Trương Thời Dã bước ra, tài xế vội vàng mở cửa xe. Anh cẩn thận bế Hạ Uyển Ương vào trong, đặt cô xuống ghế một cách dịu dàng như nâng trứng. Ánh mắt anh ngập tràn lo lắng, sợ chỉ cần một động tác mạnh cũng khiến cô đaụ
Anh cởi áo khoác ngoài, nhẹ nhàng đắp lên người cô. Trên lớp vải còn phảng phất hơi ấm của anh, sưởi ấm cơ thể đang lạnh dần của cô.
Làm xong mọi thứ, Trương Thời Dã mới ngồi xuống bên cạnh, siết chặt lấy bàn tay cô. Ánh mắt anh chưa từng rời khỏi cô, như muốn ghi khắc từng đường nét của cô vào tận sâu trong tim.
Bên ngoài, tuyết trắng tĩnh lặng. Trong xe, không khí lại trĩu nặng. Chỉ còn tiếng thở khe khẽ của Hạ Uyển Ương và hơi thở gấp gáp của Trương Thời Dã vang lên, đan xen nhau trong khoảng không ngột ngạt. Xe khởi động, từ từ lăn bánh về phía trước nơi mà chẳng ai biết điều gì đang chờ đợi.
“Ông chủ, đi đâu ạ?” Tài xế cẩn trọng hỏi. Mấy năm nay theo anh, đây là lần đầu thấy bên cạnh anh xuất hiện một người phụ nữ.
“Biệt thự vùng ngoại ô.”
Xe chậm rãi băng qua màn đêm và băng tuyết, cuối cùng cũng đến nơi. Trương Thời Dã mở cửa, định bế cô xuống thì đột nhiên một cơn bất an mãnh liệt ập đến.
Anh lập tức cúi xuống, áp tay lên mũi cô. Trong khoảnh khắc ấy, anh chết lặng.
Cô... đã ngừng thở.
Thời gian như đông cứng lại. Trái tim anh chìm thẳng xuống vực sâụ
“Uyển Ương Uyển Ương ”
Giọng anh run rẩy gọi tên cô, tiếng gọi ngập tràn tuyệt vọng và kinh hoàng.
Anh ôm cô thật chặt, cố gắng lay động, như thể muốn kéo cô trở lại với thế gian. Nhưng... tất cả đều đã quá muộn.
“Gọi bác sĩ đi Mau lên ” Giọng Trương Thời Dã nghẹn lại như sắp khóc, đôi mắt đỏ hoe, tràn ngập nước, không thể nào tin nổi vào sự thật trước mắt. Anh không ngừng lắc mạnh người Hạ Uyển Ương, cố gắng níu kéo chút sinh khí còn sót lại trong cô.
“Uyển Ương... làm ơn... tỉnh lại được không? Anh không thể mất em được...” Giọng anh nhỏ dần, gần như tan vào không khí, chất chứa nỗi tuyệt vọng đến tột cùng. Anh không muốn, cũng không dám tin rằng mọi thứ đã kết thúc.
Hai mươi phút sau, bác sĩ bước vào phòng. Trương Thời Dã vẫn ngồi yên bất động như một pho tượng đá, tay siết chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Hạ Uyển Ương. Bác sĩ tiến lại gần, vén mi mắt cô kiểm tra dưới ánh đèn pin, sau đó chạm nhẹ lên cổ, dò mạch một lúc rồi thở dài, nhẹ giọng nói
“Xin ông hãy nén đaụ.. Cô ấy đã không còn nữa rồi.”
“Ra ngoài đi...”
Trương Thời Dã ngồi bên thi thể Hạ Uyển Ương suốt một ngày một đêm. Anh không ăn, không uống lấy một ngụm nước, đôi môi từng hồng hào nay khô nứt, phủ một lớp trắng bệch.

⬅ Trước Tiếp ➡