Tô Tử Bảo hướng về phía anh ta khách khí cười cười, "Tô Tử Bảo."
"Bùi tổng đã đã nói với tôi rồi, hoan nghênh Tô tổng giám sát nhậm chức. Công ty đã tổ chức buổi tiệc gặp mặt cho tổng giám sát, Tô tổng giám sát qua luôn hay là qua văn phòng nghỉ ngơi một chút trước?" Hứa Phàm hỏi.
Tô Tử Bảo hơi sững sờ, một tổng giám sát như mình đúng là cần phải chào hỏi mọi người, điều này ở những công ty khác cũng là rất bình thường, liền quay về phía Hứa Phàm gật đầu, "Qua đó đi."
Trong văn phòng trong tầng cao nhất của công ty truyền thông Đế Tước, Bùi Dực đứng ở cửa sổ sát đất nhìn Tô Tử Bảo từ trong xe bước ra, cúi đầu nhìn thoáng qua đồng hồ trên cổ tay của mình. 7:30, đến sớm hơn nửa giờ, nhưng thật ra thì lại là rất đúng giờ.
"Bùi thiếu, cậu ngày hôm qua không về nhà ngủ, cô ấy chắc chắn sẽ nghĩ rằng hôm nay anh sẽ không đến công ty." Tống Anh Kiệt rõ ràng ngủ không ngon, ngáp nói, "Tốt xấu gì cũng là ngày đầu tiên Tô Tử Bảo đi làm, anh không xuống chống lưng cho cô ấy một chút sao? Phía dưới đám người kia có thái độ gì, hôm qua tôi cũng báo lại cho cậu rồi, nếu có vấn đề gì, đến lúc đó khiến cho cô vợ nhỏ của cậu khóc, cũng đừng trách tôi không nhắc nhở. Cô ấy vẫn còn chưa tốt nghiệp đại học đâu."
Bùi Dực không đáp lại, lông mày hơi hơi nhăn lại, "Cậu là trưởng phòng của phòng nghệ sỹ, có phải là cũng nên đi chuẩn bị cuộc họp rồi không?"
"Vâng, Tổng giám đốc đại nhân." Tống Anh Kiệt lại ngáp một cái, vuốt vuốt đôi mắt phiếm hồng, mệt mỏi nói, "Tối hôm qua cùng cậu uống rượu, ban ngày còn phải lên làm cùng vợ của cậu, tôi thật đúng là mắc nợ cậu mà. Tôi đi xuống đây, à đúng rồi, có cần nói với cô ấy, là cậu ở đây không?"
2. Từ chức tập thể, ra oai phủ đầu.
"Không cần." Bùi Dực ngồi trở lại ghế sa lon bằng da thật, trên mặt bàn được làm bằng gỗ tử đàn bày một chồng dày đặc đơn từ chức cùng một phong thư xin nghỉ, trong đó không thiếu những nòng cốt, nhân viên cao cấp của công ty truyền thông Đế Tước. Những người này nếu đều rời đi, công ty truyền thông Đế Tước liền không thể tiếp tục duy trì được. Mà thứ này sở dĩ xuất hiện, là bởi vì bọn họ đều phản đối tổng thanh tra được đặc cách vào công ty.
Anh ngược lại không thèm để ý đến là công ty này lỗ hay lãi, nhưng mà không phải là cô có quy ước 2 tháng sao? Nếu như không thể xử lý công bằng những đơn từ chức này, vậy thì cũng đừng nghĩ đến việc thắng lợi.
Anh ngược lại lại muốn xem một chút, cô sẽ làm như thế nào.
Từ trong thang máy đi ra, Hứa Phàm nhỏ giọng nhắc nhở, "Tô tổng giám sát công ty truyền thông Đế Tước, không có văn bằng đại học, vì vậy thái độ của mọi người. . . Ừm , không được tốt cho lắm. . ."
Đâu chỉ không được tốt, dưới sự thúc đẩy của mọi người, lấy chuyện từ chức của cả tập thể để ép cô rời đi. Bởi vì Tô Tử Bảo hiện nay làm cái chức tổng thanh tra này, là chức chỉ ở dưới tổng giám đốc, rất dễ khiến cho người ta ghen tức, cũng động chạm trực tiếp đến lợi nhuận của một số người.
Tô Tử Bảo cũng không rụt rè, hướng về phía anh thân mật cười cười, "Cảm ơn đã nhắc nhở."
Lúc đẩy cửa phòng họp ra, Hứa Phàm cũng trở nên lúng túng, phòng họp trống trải không một bóng người. Chuyện gì thế này, không phải là đã thông báo với mọi người là mở cuộc họp gặp mặt tổng thanh tra mới sao?
Tô Tử Bảo lông mày nhẹ chau lại, chỉ thấy sau lưng truyền tới một thanh âm quen thuộc: "Aha, tôi còn tưởng là tôi đến muộn rồi, thì ra là mọi người còn chưa đến. Vừa vặn, là người đến sớm nhất."
Quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy vẻ mặt cười đùa tí tửng của Tống Anh Kiệt.
"Beautiful! Tô tiểu thư hôm nay thật đúng là khiến cho người ta sáng mắt, mỹ nhân chốn công sở!" Tống Anh Kiệt cười ca ngợi một câu, nhìn chung quanh một lượt, nhún vai nói, "Nhưng mà, hôm nay giống như chỉ có một mình tôi có thể thưởng thức, bọn họ không có được cái diễm phúc này."
Nói xong, anh ta phối hợp đi đến vị trí của mình ngồi xuống, duỗi lưng một cái nằm ở trên mặt bàn nói, "Buồn ngủ chết đi được. A đúng rồi, Tô tiểu thư, tôi vừa nhìn thấy đống đơn từ chức ở trong văn phòng của Tổng giám đốc, cùng với một phong thư phản đối cô vào nhậm chứ. Cô định. . . Làm sao bây giờ?"
Thì ra là như vậy. Tuy rằng thủ đoạn của bọn họ có chút kịch liệt, nhưng mà màn ra oai phủ đầu này cũng nằm trong dự liệu của cô.
"Hứa Phàm, hôm nay mọi người có tới công ty không?" Tô Tử Bảo sắc mặt không có chút nào biến hóa, hỏi.
Hứa Phàm lập tức đáp, "Đều đến làm việc bình thường, hiện tại có lẽ đang ở vị trí làm của mình. Tô tổng giám sát, nếu không cô chờ một lát, bây giờ tôi thông báo để bọn họ tới."
"Không cần." Tô Tử Bảo ngồi vào trên vị trí chính giữa của phòng hội nghị, lấy laptop từ trong túi ra, cười lễ phép với Hứa Phàm, "Tôi biết anh là trợ lý đặc biệt của Bùi Dực, tin học đạt trình độ đứng đầu tiêu chuẩn quốc tế, hack vào máy tính của công ty chúng ta cũng không có gì khó. Mười phút, đủ không?"
Hứa Phàm ngẩn người, lập tức giơ hai tay lên, "Mười phút, không thành vấn đề."
Nhưng mà vị tiểu thư này làm sao lại biết tin học của anh đạt chuẩn quốc tế?
1. Tô tổng giám sát khí phách uy vũ.
Trong văn phòng bộ phận chiến lược, Lữ Tâm Lôi ngồi phía trước máy vi tính, bên môi nổi lên một tia cười lạnh. Hôm nay cô 30 tuổi là trưởng phòng bộ phận chiến lược của công ty truyền thông Đế Tước.
Bùi Dực còn chưa tiếp nhận công ty truyền thông Đế Tước, thì cô đã ở công ty này rồi. Về sau Bùi Dực trở thành CEO của công ty, nhưng mà vị đại thiếu gia này căn bản lại chẳng hề quan tâm đến điều gì, ngoại trừ Tống Anh Kiệt với Lạc Băng Uyển dồn hết sức mình ra, ngoài ra cũng chẳng còn ai khác.
Từ khi không can thiệp vào điều hành công ty, thì nhân viên cấp cao bọn họ rất tự tại, nhàn nhã. Nhưng mà bây giờ đột nhiên xuất hiện một tổng thanh tra còn chưa tốt nghiệp đại học, rõ ràng là không coi bọn họ ra gì, cô ta lại còn là cấp trên, cô sao có thể cam tâm? Mọi người ai mà phục chứ?
Vậy nên bọn họ liền hẹn nhau dứt khoát là sẽ không đến, nộp đơn từ chức, cho Tô Tử Bảo một đòn đánh phủ đầu.
"Lữ trưởng phòng, chúng ta như vậy chỉ sợ không tốt lắm đâu, đây chính là phu nhân của Tổng giám đốc. Nhỡ cô ta tức lên mà đi báo lại với tổng giám đốc, sau đó thật sự sẽ đuổi hết mọi người thì phải làm sao bây giờ?" Một người phụ nữ trong phòng chiến lược nhìn qua thời gian trên máy tính, đều đã tám giờ một phút rồi, hiện tại phòng họp không có một bóng người, đối phương khẳng định là cực kỳ tức giận.
Lữ Tâm Lôi khinh thường cười cười, "Sợ cái gì, phải cho vị phu nhân của tổng giám đốc này biết, chúng ta không dễ để cô ta bắt nạt thế đâu. Nếu không, một đại tiểu thư không hiểu biết gì như cô ta mà tới làm tổng thanh tra, công ty truyền thông Đế Tước không quá 3 tháng khẳng định phá sản, đến lúc đó mọi người cũng sẽ bị sa thải. Không bằng hiện tại tài nhẫn một chút, làm cho cô ta biết khó mà lui. Nếu như về sau cô ta muốn làm tổng thanh tra một cách hữu danh vô thực thì cũng chẳng sao, chỉ cần không khoa tay múa chân là được rồi."
"Đúng vậy, Lữ trưởng phòng nói có lý. Lúc trước trưởng phòng của bộ phận âm nhạc cũng nói như vậy."
"Đúng vậy, việc này đúng là động thái quá lớn rồi, tập đoàn Bùi thị cũng sẽ không tùy ý mà sa thải chúng ta đâu. Cô ta ngay đến cả đại học còn chưa tốt nghiệp mà muốn làm tổng thanh tra, đây không phải là đùa giỡn hay sao?"
Nghe thấy mọi người bàn tán nhao nhao lên, Lữ Tâm Lôi càng trở nên đắc ý. Đúng vào lúc này, máy tính của tất cả mọi người trong công ty đều đồng loạt đen xì, đang lúc mọi người cảm thấy tò mò, thì màn hình máy tính lại lóe lên, tiếp theo một khuôn mặt xinh đẹp, ưu nhã liền xuất hiện ở trên màn hình máy vi tính.
Cô có gương mặt trái xoan điển hình, cái cằm cương quyết, đôi mắt to long lanh, hàng lông mi dài dày giống như một lớp lông chim khẽ chớp, bên môi còn chứa đựng một nụ cười quý tộc, cao quý ưu nhã, mê hoặc lòng người mà lại không quá mức quyến rũ, thanh mà không tục, chỉ cần liếc mắt một cái liền cảm thấy không gì sánh được.
"Thật xin lỗi vì đã lấy hình thức này để gặp mặt mọi người, nhưng mà điều này không quan trọng. Tôi xin tự giới thiệu trước, tôi là Tô Tử Bảo, hiện tại là tổng thanh tra của công ty truyền thông Đế Tước."
Mọi người đều cảm thấy sững sờ, ngơ ngác nhìn tổng thanh tra hack vào tất cả các máy tính.
"Mặc kệ mọi người có ý định từ chức hay không, chỉ cần truyền thông Đế Tước vẫn còn một ngày, thì xin mọi người hãy đọc thuộc lòng quy tắc của công nhân viên, tự hiểu rõ chuyện mà một công nhân viên phải làm là gì. Nếu như mọi người quyết định từ chức, vậy bây giờ có thể đi ra ngoài, không tiễn. Nhưng mà công việc có mức đãi ngộ tốt như ở công ty truyền thông Đế Tước, cũng không có nhiều. Muốn đi, Đế Tước sẽ không ngăn. Muốn suy nghĩ thêm, phiền mọi người đặt công việc lên hàng đầu."
2. Tô tổng giám sát khí phách uy vũ.
"Cô, Hà Đào trưởng phòng bộ phận âm nhạc!"
Xuyên qua màn hình, ngón tay thon dài kia tự hồ như đã chỉ đến trên mặt Hà Đào. Hà Đào nhìn người phụ nữ bên trong màn hình, giọng nói ấm áp của cô, liền đem tên của anh ta nói ra không sai một chữ.