Tô Tử Bảo lại nhếch mép cười, hát đôi. Cô tuy rằng không quan tâm đến việc người khác nhìn cô như thế nào, nhưng mà cũng không muốn bị người khác vũ nhục như vậy.
"Bùi Thiếu, không phải anh vừa mới nói, để em thuyết phục anh sao?" Tô Tử Bảo ghé sát vào bên tai Bùi Dực, vui vẻ dịu dàng, "Vậy anh nghe kỹ nhé."
Dứt lời, Tô Tử Bảo đứng lên, cầm lấy mic ở trong tay của Triệu Viện Viện, liếc nhìn những người đang muốn xem náo nhiệt ở xung quanh, ánh mắt rơi xuống trên người Bùi Thi Thi, cô nở nụ cười, cuối cùng rơi vào trên người Bùi Dực, bên môi lộ ra một đường cong.
"Đúng là tôi không biết hát, chỉ là hai ngày trước tâm huyết dâng trào, nên đã tùy tiện viết ra một ca khúc."
Vẫn còn chưa nói xong, Triệu Viện Viện cười nhạo cắt ngang, "Nếu cô muốn hát một bài hát thiếu nhi, vậy thì cũng coi như là cô biết hát rồi, lại còn dám nói mình biết sáng tác, nếu như cô biết sáng tác bài hát, vậy thì tôi còn biết viết sách đấy."
"Nếu như tôi có thể hát ca khúc mà tôi viết, thì cũng không làm khó Triệu tiểu thư phải viết ra một cuốn sách." Tô Tử Bảo một tay giơ microphone, mặt khác một tay cầm lên hai chai rượu đặt ở trên bàn: "Uống sạch hai chai rượu này là được rồi."
Người bình thường mà uống một chai là đã nôn cả ra rồi, Tô Tử Bảo còn ôm tới hai chai.
Triệu Viện Viện căn bản không tin Tô Tử Bảo có thể sáng tác bài hát, liền khác thường nói, "Được. Chỉ cần cô có thể sáng tác bài hát, thì cho dù đó là nhạc thiếu nhi tôi cũng công nhận. Chỉ sợ ai đó, đang khoác lác mà thôi."
Triệu Viện Viện vừa dứt lời, mọi người liền nghe thấy một âm thanh trong veo vang lên.
Không có nhạc đệm thanh xướng, phong cách dí dỏm đáng yêu, làn điệu hoạt bát, lời bài hát chính là, một cô gái tại sao lại chợt xa chợt gần, như gần như xa, ngây ngô ngọt ngào, rốt cuộc là anh có yêu em không, không đoán ra kết cục, có dám để ý nhiều hơn một chút hay không.
Bình thường những ca khúc kiểu này phần lớn sẽ là cay đắng buồn bã, nhưng mà bài hát này lại có một phong cách riêng, có những từ, ngay đến cả Triệu Viện Viện cũng cảm thấy như chạm đến thâm tâm mình.
Cũng không phải là, Bùi Dực chính là một người như vậy.
Thoạt nhìn ôn nhu như vậy, đối với tất cả phụ nữ đều cưng chiều như vậy, những lời mật ngọt, khóe môi trêu ghẹo, anh giống như một người tình của quần chúng, rõ ràng đang nằm trong lồng ngực của anh, nhưng lại cảm thấy tại sao khoảng cách gần như vậy, mà lại cũng xa xôi đến thế.
Anh đứng ở trước mặt, nhưng rồi lại không bắt được. Anh cưng chiều, nhưng lại không yêu.
Thế nhưng cho dù anh là một người như vậy, nhưng vẫn rất thích anh. Không cần biết anh có yêu em hay không, chỉ cần để ý đến em nhiều một chút là được rồi
1. Anh ấy không phải tình nhân
Tính nghệ thuật trong lời bài hát này, như khác vào tâm khảm người nghe. Hơn nữa còn miêu tả rất sinh động, ví dụ như nữ sinh mới sáng sớm còn cãi nhau om sòm với nam sinh, buổi tối trở về đã nhìn thấy một bàn đầy đồ ăn.
Ví dụ như ngáp ngắn ngáp dài để chờ người kia, vậy mà anh lại đi đến đó nằm trong lòng của một ai đó, lại không phải là tình nhân của anh, không cách nào trách cứ lại chỉ có thể như vậy chờ đợi. Ai nha, rốt cuộc lúc trở về thì toàn thân đã đầy mùi rượu, thiếu chút nữa liền nôn hết ra mặt mình.
Không muốn để ý đến anh, thế nhưng lại không nhìn được mà đi tới chăm sóc cho anh.
Cái loại tâm lý của một cô nữ sinh nhỏ này, ở trong một ca khúc, phát huy tác dụng vô cùng. Thậm chí ngay cả rất nhiều hình ảnh, đều như bừng bừng hiện lên ở trước mắt.
Mãi cho đến khi hát xong sau, Tô Tử Bảo nhìn qua Bùi Dực, cười yếu ớt, "Bài hát này gọi là 《 anh ấy không phải tình nhân 》."
Mọi người đang nghe đến ngây người lúc này đều đồng loạt vỗ tay, Tống Anh Kiệt khoa trương hô to, "Ngao ô o o o, Tô Tử Bảo, quá tuyệt vời! Tôi đã sớm thấy cô viết ca khúc này, không nghĩ tới hát ra lại thu về hiệu quả tốt như vậy."
"Triệu Viện Viện, tới lượt cô rồi!" Tô Tử Bảo chỉ hai chai rượu ở trước mặt.
Triệu Viện Viện lấy lại tinh thần, sắc mặt lập tức thay đổi, "Tôi không tin, đây không phải là do cô viết!"
"Cái này tôi có thể làm chứng, thật sự là Tô Tử Bảo viết đấy, là ca khúc mới sắp ra của truyền thông Đế Tước." Tống Anh Kiệt nhấc tay, cười tủm tỉm nói, "Tô Tử Bảo không chỉ viết có một bài này đâu, chờ thêm một khoảng thời gian nữa, lúc ca khúc này được phát hành, mọi người sẽ biết."
Tống Anh Kiệt không thể nào là nói dối được.
Tô Tử Bảo cười giễu cợt, "Thua không làm nổi thì cứ nói thẳng là được rồi, cái gì mà không tin chứ, loại việc lấy cớ trốn rượu này, thấp kém."
Người chung quanh ồn ào cười to.
Triệu Viện Viện không chịu nổi sự mất mặt này, đành phải cầm lấy chai rượu rót vào miệng, sau đó liền bị sặc đến đỏ bừng cả khuôn mặt. Đợi đến lúc chai rượu kia khó khăn lắm mới được cô ta uống xuống một nửa, rốt cuộc chịu không nổi, liền nôn hết ra.
Nhưng mà sắc mặt của Tô Tử Bảo lại chẳng hề thay đổi chút nào, nhàn nhạt ở bên cạnh cô ta chờ cho cô ta uống hết, ngay đến cả những thứ bẩn thỉu mà cô ta nôn đầy đất, cô cũng coi như không nhìn thấy.
"Mới có thế mà đã không chịu được rồi?"
Triệu Viện Viện hung dữ nhìn Tô Tử Bảo, lau đi thứ còn dính lại ở trên miệng, tiếp tục rót rượu, nhưng mà mới vừa uống được ngụm đầu tiên, lại nhịn không được phun ra.
"Tô Tử Bảo, chị Viện Viện thật sự không uống nổi nữa rồi." Triệu Lâm Ngữ khuyên nhủ, "Chị Viện Viện không uống được nữa rồi, chỗ còn lại coi như bỏ đi."
Tô Tử Bảo nhàn nhạt liếc cô, "Tôi không ngại để cô uống thay cô ta."
Triệu Lâm Ngữ lập tức không dám nói tiếp nữa, cô đâu có ngu xuẩn như Triệu Viện Viện, dám cá đến 2 bình rượu. Uống xong thì cái mạng cũng không còn nữa rồi.
Triệu Viện Viện lúc nôn ra thêm một lần nữa, rốt cuộc không cố chống đỡ nữa, sặc đến trào cả nước mắt, nước mắt lưng tròng nhìn rượu, "Tôi không uống được nữa. Tô Tử Bảo, tôi thật sự không uống được nữa. Đánh chết tôi thì tôi cũng không uống được nữa."
2. Anh ấy không phải tình nhân
"Nói sớm, thì tôi cũng không bắt cô uống như vậy." Tô Tử Bảo liếc cô ta, nếu như cô ta đã nhận rồi, vậy thì cô cũng không cần phải gây sự nữa.
Bùi Dực nhìn một màn khôi hài này, liếc qua mảnh hỗn độn trước mắt, chậm rãi nói, "Đưa Triệu Viện Viện đến bệnh viện."
"Ai!" Lập tức có người lên tiếng, cùng Triệu Lâm Ngữ dìu Triệu Viện Viện rời đi. Cô ta uống nhiều như vậy, sợ là sẽ bị ngộ độc cồn mất.
Lúc này ánh mắt của tất cả mọi người khi nhìn Tô Tử Bảo cũng thay đổi. Lúc mới bắt đầu mọi người chỉ cho rằng cô là một cái bình hoa vô dụng, đợi cho đến lúc cô hát thì mọi người vẫn chỉ cảm thấy là cô không hề kém cỏi như lời đồn, mà lúc này, tất cả mọi người biết rõ, cô không dễ chọc.
Dồn ép Triệu Viện Viện uống rượu đến ngộ độc cũng không tha, mãi cho đến khi đối phương cúi đầu, mới buông tha.
"Bùi Thi Thi, cô có đồng ý hát bài hát này cho mọi người nghe không?" Tô Tử Bảo không để ý đến ánh mắt của những người kia, trực tiếp đi đến trước mặt của Bùi Thi Thi nói.