Tư Âm Kín Đáo
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Bọn họ nói toàn những chuyện không đau không ngứa, nhưng trong lời nói đều có ý bấu víu thân cận, có người vốn dĩ thuộc đảng phái của thái tử, hiện giờ lại muốn đổi cửa, tìm đường sống cho mình.
Hắn tùy tiện đọc vài phong thư rồi ném bỏ tất cả, sau đó tiến cung cầu kiến. Nội thị có chút vui mừng khi nhìn thấy hắn, tuy nhiên Hoàng Thượng đang ngủ say, không thể đánh thức, hắn không khỏi lo lắng thở dài một tiếng.
Từ rất xa, Ngôn Chử đứng trước cửa nhìn Hoàng Thượng đang ngủ say, ngay cả khi ngủ thiếp đi cũng có thể thấy được vẻ mệt mỏi suy yếu, mấy ngày qua cả người cũng gầy đi rất nhiều.
"Sáng nay, Hồ Châu đưa báo cáo tới, bệ hạ đã xem qua" Nội thị đóng cửa tiễn Ngôn Chử ra ngoài "Hiện giờ thái tử điện hạ đang bị cấm túc tại Đông Cung, bệ hạ vẫn chưa quyết định xử trí như thế nào, chuyện trong triều đều do mấy vị tể tướng xử lý."
"Thân thể phụ hoàng thế nào?"
"Chỉ nói là lửa giận công tâm, khí huyết chạy ngược, có lẽ là do nhiều năm vất vả lâu ngày thành tật, có khi một ngày chỉ ngủ bảy tám canh giờ, cũng có khi chỉ ngủ một hai canh giờ, cứ thế lặp đi lặp lại."
Hắn gật đầu xem như đều biết mọi chuyện, sau đó hắn gặp được Lâm Phụ Sinh vẫn luôn chờ bên ngoài đợi Hoàng Thượng tuyên triệu.
"Trước khi đi ngủ, bệ hạ đã triệu Lâm trung thừa vào cung, kết quả lại ngủ mất, chỉ có thể để ngài ấy chờ ở đây." Nội thị giải thích.
Ngôn Chử nhân cơ hội mời Lâm Phụ Sinh dời bước một lát, hai người đi tới một góc tường vắng lặng, Ngôn Chử nhìn thấy sắc mặt của hắn mệt mỏi, mở miệng nói: "Bà ấy muốn thông qua việc giả vờ mang thai để lẫn lộn huyết mạch hoàng thất, nhưng không nghĩ tới bệnh tình của phụ hoàng lại cấp bách như thế, hiện giờ e rằng đang rất sốt ruột đi."
"Điện hạ hành động thật nhanh, những việc này đều đã điều tra rõ ràng." Hắn cười nhạt.
"Không cần điều tra, ngươi đưa tên thái giám giả kia tiến cung nhiều năm như vậy, bà ấy vẫn chưa từng có con nối dõi, không có ta, bà ấy cần phải có một đứa con khác." Nếu thân thể Hoàng Thượng khoẻ mạnh, sống cho tới khi đứa nhỏ kia được sinh ra và lớn lên, mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp, chỉ tiếc là sự tình chuyển biến bất ngờ, e rằng bà ấy đã mất công tính toán.
Kể từ khi Hoàng Thượng đổ bệnh, Thục phi cả ngày hoảng hốt sợ hãi, khi tin tức truyền tới tay Lâm Phụ Sinh, hắn cũng chỉ cảm thấy bất lực.
"Bà ấy đã không còn là người mà ngươi quen biết mười năm trước, ngươi thật sự muốn bà ấy phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác hay sao?" Khi nhận được tin Thục phi mang thai, hắn đã biết là Lâm Phụ Sinh ở sau lưng trợ giúp, người Triệu gia không có gan làm chuyện đó "Không phải ngươi đang cứu bà ấy, mà ngươi và bà ấy đều đang cùng nhau chìm xuống."
Lâm Phụ Sinh nghe ra vài phần cảnh cáo, chuyện trước đây cũng thôi đi, mặc dù Ngôn Chử đã biết nhưng hắn không muốn quản nhiều, nhưng việc lẫn lộn huyết mạch hoàng thất, hắn không thể ngồi yên không màng.

⬅ Trước Tiếp ➡