"Huhu a.." Cửa tử cung đã bị va chạm đến chết lặng, nàng cảm nhận được một luồng nhiệt nóng bỏng bắn vào, thân thể run rẩy co rút vì dục vọng, dù cho hắn có dừng tay thì vẫn chưa thể khôi phục, các vách thịt trong âm đạo vẫn đang co thắt, sau khi rút gậy thịt ra thì âm đạo vừa đau vừa trống rỗng, nàng vùi đầu dưới đệm chăn khóc nức nở.
Mồ hôi và nước mắt hòa quyện vào nhau, thời điểm hắn ôm lấy eo nàng, thân thể nàng run rẩy, động thịt sưng đỏ càng thêm đau đớn khi nàng di chuyển, nàng cuộn tròn thân thể trong ngực hắn, giọng mũi dày đặc rên hừ hừ. Trong ấn tượng, nàng giãy giụa muốn đấm hắn vài cái, nhưng nàng lại không còn chút sức lực nào, cả người lịm đi, cơn co thắt ở nửa thân dưới kéo dài.
"Được rồi, đừng nhúc nhích." Bởi vì cửa động thịt sưng tấy ngứa ngáy, nàng muốn duỗi tay xuống xoa dịu, nhưng sẽ chỉ càng làm vết thương thêm đau, Ngôn Chử nắm tay nàng đặt trên ngực mình, vén tóc nàng ra nhìn nàng mệt mỏi nhắm mắt lại.
Sắc trời bên ngoài đã gần chạng vạng, gương mặt rạng rỡ nhuốm màu men say hồng nhạt, kết hợp với sự mong manh yếu ớt, nàng nép dưới vai hắn một cách bình yên, trong giấc ngủ mơ, cánh tay vô thức ôm lấy hắn, nỉ non: "Ngôn Chử.."
Hắn cười mãn nguyện, ngửi mùi hương ngọt ngào trên người nàng, dục vọng trong mắt rút đi, chỉ còn lại ý nghĩa của tình yêu dịu dàng.
"Ta yêu nàng." Hắn ôm nàng chặt hơn, cả người đang mơ màng cảm nhận được thân nhiệt quen thuộc cũng tự nhiên mà leo lên.
Căn phòng yên bình, thân thể lõa lồ, tình ý hàm súc thoát ra khỏi sự ngây ngô, thẳng thắn trần trụi.
Bóng đêm bao trùm, hơi nóng tan đi, hiện giờ các phiến đá trong sân vẫn còn hơi mát, Ngôn Chử thấy nàng đang ngủ, ra ngoài gọi người chuẩn bị chút thức ăn, Tề Thập Nhất thấy hắn ra liền im lặng đưa tin tức gửi từ kinh thành tới.
"Huynh và tẩu ấy.." Không phải hắn nhiều chuyện, chỉ là tình cảm sâu đậm giữa hai người ngay cả người ngoài cuộc là hắn cũng nhìn ra được, nhưng thân phận..
"Tới đâu hay tới đó." Điều duy nhất hắn có thể nói là câu này.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Tề Thập Nhất nghe vậy thì bật cười, điều này rất hợp với tình khí của Ngôn Chử, hắn chỉ vào tin tức từ kinh thành, ánh mắt có chút sâu xa, để lại một ít cơm canh rồi rời đi.
Khi Lục Tư Âm tỉnh dậy, trong phòng không một bóng người, nàng chịu đựng cảm giác khó chịu trên người bước xuống đất đi vài bước, tựa vào trước cửa nhìn thấy Ngôn Chử ngồi bên hồ sen, bóng lưng trầm tĩnh tiêu điều.
Hắn nghe thấy động tĩnh quay đầu lại, thấy một thân áo sam mỏng manh của nàng bị gió thổi loạn, đôi chân ngọc trắng như tuyết đứng trên phiến đá. Hắn đứng dậy vào phòng lấy giày thêu xỏ cho nàng: "Sao không đi giày mà đã chạy ra ngoài rồi?"
"Ta không tìm thấy chàng."
Sau khi thức dậy không thấy ai, trong lòng khó tránh khỏi cảm giác khó chịu. Nàng cùng hắn đi đến bên cạnh hồ sen, hắn đút cho nàng bát cháo ấm.