⬅ Trước Tiếp ➡
Vẻ mặt cô gái nhỏ cực kỳ bình tĩnh, nhưng lời nói lại không khác gì cục đá nện vào tâm người nghe.
Phong Vũ bị lời này của cô làm cho nghẹn họng, anh hoàn toàn không ngờ chiều hướng của câu chuyện lại là như vậy. Không phải người khác dụ dỗ cô đến khách sạn, mà là cô tự nguyện dùng tiền tìm đàn ông.
Phong Vũ không nói nên lời, anh chỉ nhìn chằm chằm Kiều Nhiễm.
Kiều Nhiễm ngáp một cái, bây giờ là mười một giờ tối, ngày thường vào tầm giờ này là cô đã làm xong bài tập rồi chuẩn bị đi ngủ.
---
Tuy Phong Vũ không nói ra nhưng từ trước đến giờ Kiều Nhiễm chưa bao giờ khiến anh phải lo lắng, bây giờ đột nhiên xảy ra chuyện như vậy, anh cảm thấy bản thân đã sai, tất cả do anh không quan tâm, dạy dỗ cô gái nhỏ.
Phong Vũ hít một hơi thật sâu, nhìn hai mắt mơ màng buồn ngủ của cô, anh nghiêm túc nói:
“Kiều Nhiễm, tôi thật sự lo lắng cho cháu. Hôm nay đúng là lỗi ở tôi, tôi đã không đón sinh nhật 18 tuổi cùng cháu. Tuy cháu đã trưởng thành, nhưng cháu là con gái, cháu nên biết giữ mình và phải biết tự bảo vệ bản thân, chứ không phải tùy tiện tặng đi thứ quý giá cho một gã đàn ông nào đó như vừa rồi, cháu hiểu không?”
Đây là lần đầu tiên Phong Vũ răn dạy Kiều Nhiễm, trước giờ tính tình anh không được tốt cho lắm, anh có thể tức giận với tất cả mọi người, nhưng chỉ duy nhất Kiều Nhiễm — anh đánh không được, mắng cũng không xong.
Kiều Nhiễm là nữ sinh hiểu chuyện, đối với chuyện nam nữ luôn lạnh nhạt thờ ơ, cô không muốn yêu đương, cũng không quan tâm vấn đề giữ gìn trinh tiết, phá trinh ngày lễ trưởng thành chẳng qua vì tò mò vật nam tính của đàn ông mà thôi.
Thời buổi Internet phát triển, cô cũng từng cùng bạn bè thân thiết xem phim cấm, nhưng xem thì xem, cô không hề có cảm giác gì. Chính vì vậy Kiều Nhiễm mới muốn thử làm tình, để xem có sướng thật sự như mình đã xem hay không.
Kiều Nhiễm nghe Phong Vũ nói xong, cô ngoan ngoãn gật đầu.
“Cháu biết rồi. Chú Phong, cháu có thể về ngủ được chưa? Ngày mai cháu còn phải đi học.”
Kiều Nhiễm ngáp liên tục, lông mi cong vút vương giọt nước mắt, nhìn qua vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu.
Phong Vũ thở dài: “Cháu về phòng ngủ đi.”
Cô gái nhỏ đi về phòng dưới cái nhìn chăm chú của anh.
Phong Vũ ngả người ra ghế, lát sau anh móc bao thuốc lá trong áo khoác trên ghế sô pha, sau đó đi ra ngoài ban công, châm điếu thuốc và hút.
Sớm ngày hôm sau, Kiều Nhiễm vừa ra khỏi phòng đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, cô hơi ngẩn người rồi mới chợt nhớ ra tối qua Phong Vũ ở nhà.
Trong phòng bếp phát ra tiếng vung nồi va chạm nhau “lạch cạch”, Kiều Nhiễm dụi hai mắt nhập nhèm buồn ngủ, sau đó vào phòng tắm rửa mặt.
Lúc ra ngoài, trên bàn cơm đã bày sẵn bữa sáng đa dạng. Người đàn ông mặc tạp dề vừa cầm cốc sữa bò nóng vừa quay sang nói với cô: “Lại đây ăn sáng.”

⬅ Trước Tiếp ➡