Bạn học trong lớp lần lượt rời đi, Kiều Nhiễm vẫn ngồi im tại chỗ làm bài tập.
“Nhiễm Nhiễm, cậu không về nhà à?”
Nữ sinh cột tóc đuôi ngựa đứng ở phía cửa hỏi Kiều Nhiễm.
Kiều Nhiễm ngẩng đầu xua tay với bạn mình, cô mỉm cười nói: “Cậu về trước đi, hôm nay tớ có người đón.”
Nữ sinh gật đầu rồi rời đi.
Mọi người trong phòng học đều đã đi hết, Kiều Nhiễm nhìn bầu trời tối đen bên ngoài cửa sổ, sau đó lại cúi đầu tiếp tục làm bài tập.
Một giờ sau, toàn bộ bài tập đều đã làm xong, nhưng người đàn ông bảo sẽ đến đón cô lại chưa mặt mũi đâu.
Bác bảo vệ bắt đầu lên từng phòng để kiểm tra, nếu ai chưa về sẽ bị đuổi về nhà.
Kiều Nhiễm thu dọn sách vở vào cặp sách, tiếng bước chân bên ngoài càng lúc càng gần.
Bỗng nhiên cửa lớp bị đẩy ra, bảo vệ cầm đèn pin soi vào Kiều Nhiễm.
“Sao cháu còn ở đây làm gì, mau về nhà đi. Muộn thế này rất không an toàn, nhanh nhanh trở về.”
Bác bảo vệ vẫy tay ý bảo Kiều Nhiễm đi về, giọng điệu tuy hơi dữ nhưng vẻ mặt ông lại đầy lo lắng.
Kiều Nhiễm ngoan ngoãn vâng lời, cô cầm cặp sách đi ra khỏi phòng học.
Bầu trời đêm đầy sao lung linh, ánh trăng sáng tỏ soi sáng mặt đường, Kiều Nhiễm ra khỏi cổng trường, không do dự đi bộ về hướng nhà mình.
Bây giờ là 10 giờ đêm, chuyến xe bus cuối cùng đã rời trạm từ lâu.
Tuy rằng Phong Vũ lỡ hẹn, nhưng Kiều Nhiễm không oán trách, cô đi chầm chậm, vẻ mặt trầm tĩnh không gợn sóng.
Bỗng nhiên đèn ô tô rọi tới từ phía sau, Kiều Nhiễm sửng sốt vài giây rồi xoay người.
Ánh sáng quá chói, trước mắt cô là một mảng mơ hồ. Người đàn ông cao lớn bước xuống khỏi ghế lái, đi đến trước mặt cô, giúp cô che khuất ánh đèn chói mắt.
“Kiều Nhiễm, xin lỗi cháu, tôi đến muộn.”
Phong Vũ trịnh trọng nói xin lỗi, do công việc quá bận rộn, anh thật sự không thể bỏ đó để đi được. Nhớ rõ mình còn phải đi đón Kiều Nhiễm, anh chỉ có thể dốc toàn lực xử lý công việc nhanh nhất có thể.
Đọc truyện ngôn tình tổng tài giúp bạn hiểu thêm về tính cách của những anh chàng có tài. Họ thường thông minh, quyết đoán và đầy trách nhiệm, mang lại cái nhìn sâu sắc về mẫu người lãnh đạo lý tưởng. đọc truyện Full cùng ha ha truyện
Nhưng cuối cùng anh vẫn đến muộn, trong lòng Phong Vũ càng thêm áy náy.
Người đàn ông mệt mỏi cả một ngày vươn tay xoa đầu cô gái nhỏ, anh nói với cô: “Cháu đói bụng rồi phải không, muốn ăn gì nào? Cứ thoải mái chọn.”
Kiều Nhiễm chớp chớp đôi mắt to tròn, cô nhỏ giọng đáp: “Cháu muốn ăn hoành thánh.”
Cô nhóc này yêu cầu thấp thật đấy.
Phong Vũ bật cười, “Đi thôi, lên xe nào.” Nói xong, anh cầm lấy cặp sách trên vai Kiều Nhiễm
“Nặng thật đấy.”
Sức nặng trên vai biến mất, Kiều Nhiễm xoa bả vai nhức mỏi rồi theo anh lên xe.
Tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên trong xe, Phong Vũ lái xe đưa Kiều Nhiễm đến một quán ăn nhỏ cách nhà không xa.
Sau khi đỗ xe, Phong Vũ vừa cởi dây an toàn vừa nói: “Quán ăn này có hương vị không tồi, trước đây tôi thường đến đây ăn.”