Chương 10
Sững sờ.
Thành Khải nằm mê man trong phòng, đôi môi có vết cắn rách máu đã khô lại.
Mê man
Long run rẩy, rồi như điên mà nhảy tới.
Một người đàn ông trong xóm vực Khải dậy, đặt lên lưng Long
Khi cả thân hình gầy yếu của Khải tựa lên,
Long biết, mình đã sai.
Nước mắt cậu lăn theo vòng bánh xe của băng ca cấp cứụ
Anh Khải. Em xin lỗi
Long siết chặt nắm đấm. Cổ tay mảnh dẻ như nổi đầy gân xanh.
Là cưỡng hiếp.
Đúng.
Lời bác sĩ nói, không thể chệch đi một từ nào.
Là cưỡng hiếp.
Lũ khốn
Trái tim của một kẻ mới chỉ 19 tuổi,
Suy nghĩ của một kẻ mới chỉ 19 tuổi.
Vẫn chỉ là một đứa trẻ mới lớn chưa hiểu sự đời.
Sự ân hận và nông nổi khiến Long dường như phát điên rồi...
Sau khi Khải nặng nề đi vào giấc ngủ,
Long bật đứng dậy.
Tại một quán café gần cạnh chuỗi khách sạn của gia đình Sơn.
Lầu trên
Đức và Sơn đang ngồi nhâm nhi vài ly cafe,
Sơn vươn vai
Mưa hoài. Ghét thế không biết
Đức trầm ngâm. Không nói gì.
Tư vị quả không tệ,
Dù kỹ xảo có điêu luyện, cũng chưa từng có kẻ nào khiến cậu phải nhớ tới vài ngày như thế.
Anh Sơn. Có người muốn gặp
Sơn quay ra nhìn tên bồi bàn.
Thực tế thì quán café này với nhiều quán café khác đều là nơi tuyển hàng và lựa hàng. Café chỉ là cái mác. Nếu hàng muốn tới ứng tuyển hoặc khách có nhu cầu cứ tới nói gặp Sơn Gay là được.
Sơn cười cười với Đức
Mưa thế này mà cũng chịu khó gớm .
Đức cũng thường xuyên chứng kiến cảnh này, chẳng có gì hay ho. Quay đi.
Sơn thấy tâm trạng của Đức không được vui, liền tự mình bước xuống dưới lầụ
Khi Long vừa tiến tới,
Sơn còn chưa kịp nhận ra, đã ăn một quả đấm vào giữa mặt,
Bốp
Hai tên bồi bàn kiêm bảo kê đứng bên cạnh Sơn giật nẩy hết cả mình không một đứa nào kịp cản. Khi giằng được Long ra khỏi người Sơn thì Sơn cũng đã hân hạnh mà đỏ một bên má.
Sơn nhăn tít mặt
Ô Đù má Thằng này
Các người đã hứa cái gì Các người nói chỉ cần chịu là được Vậy mà cuối cùng lại ra như thế
Ài nha,
Sơn nghĩ tới một góc ga giường thấm máụ Liền như hiểu chuyện, rút một xấp tiền, ra đập lên háng Long
Đây là 5 triệụ Cưng mang về bồi bổ nha. Bạn anh hôm đó đúng là có hơi quá.
Đồ chó
Không ngoan rồi. Cưng nên biết điều một chút.
Mày...
Long hất hàm, hai tên phục vụ kiêm bảo kê liền lôi Long xuống phía dưới,
Một tên vừa xô ngã Long, một tên khác lập tức tiến tới, giơ chân đạp liên tiếp 4,5 phát lên bụng Long.
Sơn chép chép miệng, lắc đầu, tiến tới, bóp lấy cằm Long
Em nên học một chút quy tắc trước khi vào nghề. Quy tắc đầu tiên là nếu em dám cắn chủ của mình một cái, em sẽ nát
Long bị ăn đạp, nhăn nhó co người lại. Sơn đứng dậy, cười khinh bỉ rồi nhét số tiền đó qua cạp quần vào quần lót của Long.
Nhục nhã và đau đớn.
Long bị hai tên bảo kê lôi ra và vứt ra cửa sau của quán.
Từng hạt mưa lớn của trời Sài Thành. Trút lên người Long.
Cũng là con người.
Nhưng giữa kẻ có tiền, và kẻ không có tiền,
Sẽ chính là hình thành ranh giới của nhục nhã hay sĩ diện.
Kẻ có tiền thì dù bẩn thỉu thối tha tới cực độ, vẫn là kẻ có sĩ diện. Đồng tiền sẽ thay mặt họ che phủ hết những sự hôi thối trong lòng đó.