⬅ Trước Tiếp ➡

Em... xin lỗi....Em thực sự không biết sẽ có hậu quả như ngày hôm nay... Anh Khải, em xin lỗi...
Long gục đầu xuống hai bàn tay,
Một lát sau, những giọt nước theo kẽ ngón tay, tràn ra.
Bất giác, đôi vành mắt Khải, cũng ửng đỏ.
Long ra về,
Khải vẫn còn chìm sâu trong những suy nghĩ miên man.
Đúng vậy,
Chúng ta có tiền sao?
Chúng ta có ai nâng đỡ?
Hay chúng ta có một trí tuệ siêu phàm
Đã là không quá giỏi giang vượt bậc, cũng chẳng phải tiền vàng đầy dưới gót,
Bản thân chúng ta, cũng không cách đáy bần cùng của xã hội là bao nhiêu,
Nhìn căn phòng trọ chẳng lấy gì làm lớn, vậy mà một tháng cũng ngốn tới phân ba lương làm thêm nhọc nhằn của mình. Khải lại cười.
Con người ấy mà,
Cứ nghĩ mình là cao sang lắm,
Nhưng một phút giây nào đó,
Lại thấy bản thân, hèn mọn tới một ngọn cỏ dại cũng không bằng.
Thành Khải,
Mày lại có ngày hôm nay,
Có ngày chính thức trở thành một tên trai bao....
Thật chua chát...
Không dám nghĩ tới...
Nếu bố mẹ, nếu cậu em trai nghịch ngợm Thành Vũ, mà biết rằng, anh trai nó, lại bẩn thỉu như thế...
Sợ rằng,
Một cái chạm tay, e rằng xã hội này, cũng không bố thí cho cậu nữa...
Mệt mỏi,
Thành Khải dịu dần vào giấc ngủ...
Kết thúc ngày đầu tiên, 24 tiếng đầu tiên trong chuỗi ngày giao hẹn.
Đức sao...
Khuôn mặt đó...
Cũng theo cậu mà đi vào trong cơn mơ chìm đắm.
===========
Vài ngày sau
Quán Bar,
Trời mưa, con người sống cũng chậm hơn một nhịp thì phải.
Sơn chán ghét quay sang Đức, lắc lắc đầu
Mưa riết chẳng có hàng mới, toàn mấy thằng cũ rích.
Chơi vừa thôi không sida.
Trong ví tao toàn bao nhập. sida thế đéo nào được.
Nói chưa xong câu . Sơn đã dính sát vào bên cạnh Đức
Mà sao rồi? Hàng nhầm của mày thế nào? Ngon chứ?
Hừ, những thứ mà Trần Đức này đã muốn. Có khi nào không có được chưa?
Thì cũng phải. Nhưng mà, sao nhanh vậy?
Đức dụi tàn thuốc, bâng quơ trả lời
Vốn là Gay rồi.
Hả?
Sơn tròn mắt
Ôi đúng là số hưởng. Vậy sao? Ngọt nước chứ? Quá một tháng không?
Cũng chưa chắc
Nói rồi, Không để Sơn thấy biểu tình trên mặt, Đức quay gót rời khỏi quán.
Thực chất, không khí ám mùi thuốc và nước hoa dày đặc, quyện tới khó thở, âm thanh ồn ào nhức màng nhĩ khiến Đức không chút gì yêu thích mấy quán bar này cả. Điều duy nhất khiến Đức thường hay tới đây, có lẽ, chỉ là do thói quen.
Hít một ngụm hơi nước lành lạnh của cơn mưa đêm Sài Gòn.
Đức ngồi lên con xe mô tô phân khối lớn, lướt đi...
Ánh đèn xả xuống lòng đường loang loáng nước..
Những giọt mưa hắt xối xả lên tai, lên mắt, lên vai Đức...
Hai mươi năm,
Cuộc sống cứ ngày lại ngày trôi qua vô vị, buồn tẻ và chán ngắt.
Nhưng dù có nhạt như một nốt trầm, Đức cũng là một thằng đàn ông. Dục vọng là điều hiển nhiên phải có,
Đức thích những cô gái có vòng eo thon nhỏ, đặc biệt thon nhỏ. Ở bên cạnh họ, khi vòng tay qua eo họ, Đức tự huyễn hoặc mình, họ yếu đuối, họ muốn nép vào mình, muốn tựa vào mình.
Nhưng rồi rút cuộc,
Đều không phải.
Thứ họ muốn tựa lên lại chẳng phải là Đức, mà chỉ là cái ví của cậu, và, đôi khi, chính là thứ dưới lớp quần lót của cậụ
Nhà?
Nhà là cái gì?
Đức chẳng quan tâm,
Tiện đường thì đưa vài cô về làm tình,
Tiện thì ghé về ngủ một giấc.
Ba chẳng mấy khi gặp được,
Bà dì ghẻ thì tốt nhất đừng có xía vô chuyện của cậụ


⬅ Trước Tiếp ➡