Chương 8
Không có ác mộng nào cả.. Đây chính là sự thật
Đôi tay đã được cởi trói,
Thành Khải chua xót gạt qua nỗi đau rỉ máu nơi hậu huyệt, lết dậy...
Người bên cạnh vẫn trần truồng nằm ngủ, trên hông chỉ vắt qua chiếc chăn mỏng hờ, sống mũi cao thẳng bật ra những hơi thở đều đềụ..
Thành Khải bất giác mỉm cười. Nụ cười đau khổ đến nhăn nhó.
Đẹp như vậy.
Hóa ra, ông trời cũng không đến nỗi khinh bạc cậu, đúng không?
Thành Khải hít một hơi dài, cố gắng thả đôi chân còn run rẩy, đứng vững trên sàn nhà, một bước, hai bước...
Choáng váng..
Đaụ..
Thành Khải dường như vịn vào thành giường, mới miễn cưỡng nhặt được đống quần áo đã nhăn nhở dúm dó. Xỏ vào người...
Không quay đầu lại...
Bỏ cả chiếc xe máy cũ,
Bóng dáng xiêu vẹo khó nhọc từng bước, gắng bắt lấy một chiếc taxi..nằm xuống ghế saụ
Cậu đọc địa chỉ khu trọ, rồi cứ thế mà nhắm chặt mắt..
Cậu không dám mở mắt ra, không dám rên rỉ, không dám cả thở mạnh...
Cậu sợ...
Sợ rằng ánh mắt người lái taxi sẽ thế nào?
Cũng giống như kẻ điên kia cho rằng cậu là trai bao sao?
Cậu sợ, sợ tới run rẩy, sợ tới co người lại thành một cụm...
Tới khu trọ rồi...
Chật vật khép được cánh cửa, bao nhiêu nỗi xót xa lập tức như ùa từ lồng ngực, thoát ra...thổn thức...
Cậu thậm chí không thể ngồi...
Chỉ có thể nằm sấp, úp mặt lên chiếc gối,
Khuôn miệng cắn chặt lấy một góc chăn, để những tiếng khóc đừng bật ra quá mạnh...
Tại sao?
Tại sao lại thành ra như thế này?
Tại sao chứ...
Cậu không tin nữa
Cậu không tin trên đời có cái gì là công bằng nữa,
Cậu đã sống tốt, đã sống tốt nhất theo cách mà cậu nghĩ.
Nhưng kết quả nhận lại được là gì?
Đồ khốn...
Không....
Tôi không muốn như thế...
Tất cả những gì tôi muốn, chỉ là một tình yêu bình dị. Có hay không?
Có hay không?
Có hay không? Ai trả lời cho tôi biết đi
Tôi phải làm sao đây?
Tôi phải làm gì?
Rút cuộc thế gian này muốn cái gì ở tôi?
Các người muốn cái gì ở tôi nữa?
Bao nhiêu day dứt, bao nhiêu sợ hãi, bao nhiêu sự nhục nhã,. Là vì cái gì?
Lại là vì tôi là Gay sao?
Tôi biết, ở cái xã hội này, vẫn chưa thể nào chấp nhận được, thế nên, tôi cứ chờ, tôi cứ vừa sống vừa chờ, chờ cho tới khi mọi người hiểu được rằng, trong trái tim của một kẻ Gay như tôi, cũng là máu, cũng là thịt, cũng có tình yêu và nỗi đaụ Nó hoàn toàn... bình thường..
Vâng. Chỉ hai từ thôi bình thường.
Chỉ hai từ đó thôi mà tại sao lại chua cay tới thế
Chua cay tới mức, bị một thằng đàn ông lạ mặt cưỡng bức, mà chính bản thân mình lại muốn cứng
Thành Khải bỗng chốc bật cười,
Trên mặt đều là nước mắt,
Trên khóe môi lại là nụ cười rộng rãi...
Cuộc sống ơi
Xin cho tôi, một lần được làm kẻ... bình thường
Trăm việc thiện, ngàn việc thiện.Tôi chưa từng cầụ
Tôi chỉ xin có một điềụ..
Xin cho tôi, sinh ra làm một kẻ bình thường....
Một lần thôi....
Chìm trong nước mắt và tiếng cười hỗn loạn..
Thành Khải mê man thiếp đi....
Đức thức dậy.
Lâu lắm rồi cậu mới có một giấc ngủ ngon tới như vậy.
Sảng khoái. Cái lỗ hậu chật hẹp thít cậu tới bắn mấy lần.
Đức khẽ câu một nụ cười ngoảnh mặt nhìn sang bên cạnh.
Trống không.
Đúng, là trống không.
Đức nhíu chặt mày. Đứng dậy. Kéo chiếc quần đùi lên mặc cho có.
Rồi gần như là đẩy cửa phòng Tolet
Đù má . Không có ai?
Đức không thể tưởng tượng nổi