Tòa thành trì này ở trên một ngọn núi thấp, so sánh với mười tám ngọn núi khổng lồ chung quanh thì nó là núi thấp. Nhưng Lâm Phàm đứng từ trận pháp truyền tống nhìn xuống dưới, lại thấy nó như vách đá vạn trượng, vì mây mù cuồn cuộn nên hắn trông không thấy tận cùng.
Thành trì trên núi thấp này rất lớn, từ trong không trung vẫn có thể thấy không ít tu sĩ đang ngự kiếm phi hành, thậm chí có thể thấy đủ loại ác điểụ
"Đó chính là nội môn Ngọc Thanh tông, dù là làm nhiệm vụ hay lĩnh bổng lộc đều ở chỗ này, bên trong cũng có thể giao dịch."
Đại trưởng lão mở miệng giới thiệu, giọng điệu tràn ngập kiêu ngạo.
Lâm Phàm cũng bị kinh diễm. Hắn vốn tưởng rằng Ngọc Thanh tông là loại môn phái nhỏ trong các bộ phim tiên hiệp cổ trang, không nghĩ tới nó lại lớn như vậy.
Hắn còn cho rằng mình đã tới Tiên giới.
Đúng là hắn đã đánh giá thấp thực lực của Ngọc Thanh tông.
Dù sao thì trong hai mươi năm trước đó, hắn vẫn luôn ở lại trong Dược Thảo viên, phạm vi hoạt động không quá hai dặm, nói là cá trong chậu chim trong lồng cũng không quá đáng.
Đại trưởng lão phất tay, Lâm Phàm chỉ cảm thấy bản thân mình bị thứ gì đó nhấc lên, thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống.
Hắn cúi đầu nhìn xuống, vậy mà dưới chân lại xuất hiện một hồ lô cực lớn.
"Đứng vững vàng, nếu té xuống, cho dù ngươi có tu vi Luyện Khí cảnh tầng chín cũng phải té chết."
Đại trưởng lão cười to nói, cười đến vô cùng hào sảng.
Lâm Phàm vội vàng dùng linh lực bám lên lòng bàn chân, kề sát mặt hồ lô.
Hồ lô cực đại dẫn theo bọn hắn bay về phía một ngọn núi khổng lồ lệch hướng nhất.
Những ngọn núi khổng lồ khác đều có bóng dáng đệ tử bay từ trên xuống, duy chỉ có ngọn núi này có vẻ rất tịch liêụ
"Chấp giáo trưởng lão Ngọc U phong là Hi Tuyền tiên tử, tu vi cao thâm mạt trắc. Nàng thích bế quan tu luyện, thích thanh tĩnh, cho nên Ngọc U phong cũng không náo nhiệt. Lại thêm nàng không cho phép đệ tử thuộc hạ nảy sinh tình cảm, kết thành đạo lữ, cho nên nàng có rất ít đệ tử. Những đệ tử ở lại Ngọc U phong trên cơ bản đều là khổ tu sĩ." Đại trưởng lão cười nói.
Lâm Phàm nhướng mày, nói "Thật vậy chăng? Vậy thì tốt quá "
Hắn chỉ sợ có nữ tu sĩ dây dưa
Dù sao thì hắn cũng tuyệt thế vô song, mị lực tràn đầy.
Đại trưởng lão lắc đầu bật cười.
Ngoại môn đại trưởng lão Ngọc Thanh tông có ấn tượng tốt với ngươi, trước mặt độ hảo cảm là nhất tinh
Trước mắt Lâm Phàm hiện ra một hàng chữ.
Khiến hắn cảm thấy khó hiểụ
Rất nhanh bọn hắn đã đi tới một khu cung điện trong Ngọc U phong, trực tiếp bay tới chủ điện.
Đại trưởng lão đứng trước đại môn, miệng há ra hơi động một chút, đoán chừng là đang dùng Truyền m Thuật.
Oanh một tiếng
Đại môn mở ra.
Đại trưởng lão dẫn Lâm Phàm đi vào.
Đại điện u ám, theo bọn hắn đi vào, đèn dầu hai bên dần sáng lên.
Ánh mắt Lâm Phàm rơi trên hai bóng người đang tĩnh tọa phía trước.
Hai vị nữ tụ
Một vị nữ tu trong đó mặc lam bào, tư thái ung dung, dung nhan có thể nói là khuynh quốc khuynh thành, đoán chừng đây chính là Hi Tuyền tiên tử.
Nữ tu sau lưng nàng hẳn là đệ tử của nàng, dù là khí chất hay dung mạo đều kém nàng không ít, nhưng vẫn có thể tính là mỹ nhân.
Hi Tuyền tiên tử mở mắt, ánh mắt rơi xuống trên người Lâm Phàm.
Sau khi đại trưởng lão đến gần lại cười nói "Người này tên Lâm Phàm, là một tán tu, tư chất tam linh căn, có được Lôi linh căn hiếm thấy. Trên đường đi ta đã hỏi thăm, hắn thích tu luyện ở nơi thanh tĩnh, không hy vọng cao điệu quá mức."
Lâm Phàm khom lưng hành lễ.
Thường Nguyệt Nhi có ấn tượng tốt với ngươi, trước mặt độ hảo cảm là nhị tinh
Chưa gì đã nhị tinh?
Nông cạn.
Lâm Phàm thầm than thở, trong lòng căng thẳng hẳn lên.