Mạc Phục Cừu lại tới, còn mang đến một nữ đệ tử.
Nữ đệ tử này cực kì xinh đẹp, cử chỉ cũng rất có khí chất của đại gia khuê tú.
"Lâm huynh đệ, ngươi cũng ở đây sao " Mạc Phục Cừu kinh hỉ nói.
Lâm Phàm mở mắt nhìn.
Cười cười trả lời "Mạc huynh đệ, người cũng tới rồi."
Mạc Phục Cừu tuyệt đối có thể xưng là thiên tài. Thông qua quan hệ nhân tế, Lâm Phàm chú ý tới hắn ta đã đạt tới Trúc Cơ cảnh tầng chín.
Tuy đã gần hai mươi năm trôi qua, nhưng có thể đột phá hai tầng trong Trúc Cơ cảnh, trùng kích Kim Đan cảnh, không phải thiên tài thì là cái gì?
"Giới thiệu một chút, vị này là tiểu sư muội của Thiên Lôi phong chúng ta, cũng là tộc muội của ta, Mạc Trúc." Mạc Phục Cừu vừa cười vừa nói.
Lâm Phàm cũng ôm quyền nói "Tại hạ Ngọc U phong Lâm Phàm."
Mạc Trúc gật đầu, quan sát tỉ mỉ Lâm Phàm, hỏi "Sao ngươi vẫn chỉ là Trúc Cơ cảnh tầng ba? Tộc huynh ta nói rất có thể ngươi đã đạt tới Trúc Cơ cảnh tầng sáụ"
Lâm Phàm cười nói "Ta muốn đánh vững cảnh giới, các ngươi cũng tranh thủ thời gian tu luyện đi."
Nói xong hắn lại ngồi xuống.
Mặc dù Mạc Phục Cừu cảm thấy nghi ngờ tu vi của hắn, nhưng cũng không hỏi nhiềụ
Hai người rất nhanh đã bắt đầu đả tọa.
Cũng không lâu lắm, bọn hắn đã kinh ngạc phát hiện tốc độ Lâm Phàm hấp thu linh khí vượt xa bọn hắn.
"Rốt cục hắn đã tu luyện công pháp gì? Không đúng, là linh căn tư chất."
Mạc Phục Cừu âm thầm kinh hãi.
Mạc Trúc cũng kinh ngạc nhìn về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm không bận tâm tới phản ứng của bọn hắn, hắn cần tranh thủ thời gian.
Mỗi một phút đều là linh thạch.
...
Ba năm saụ
Mạc Phục Cừu, Mạc Trúc chuẩn bị rời đi.
Mạc Phục Cừu nhìn về phía Lâm Phàm, vốn muốn nói điều gì, nhưng thấy Lâm Phàm nghiêm túc tu luyện, hắn ta cảm thấy mình không tiện quấy rối.
Hai huynh muội rời khỏi Lôi Linh Trì.
"Đại ca, vì sao cảnh giới của Lâm Phàm không tăng lên?" Mạc Trúc nghi ngờ hỏi.
Lấy tốc độ hấp thu linh khí của Lâm Phàm, hẳn phải đột phá từ sớm rồi mới phải.
Ánh mắt Mạc Phục Cừu đầy phức tạp, nói "Người này tất có thủ đoạn áp chế tu vi. Sợ rằng tu vi của hắn đã đuổi kịp ta, Trúc Cơ cảnh chín tầng "
Mạc Trúc trừng lớn đôi mắt đẹp, nói "Trước đó ngươi từng nói, hai mươi năm trước hắn mới chỉ là Luyện Khí cảnh tầng chín... Nhanh như vậy..."
Mạc Phục Cừu hít sâu một hơi, nói "Ngọc U phong đều là khổ tu sĩ, không nghĩ tới lại xuất hiện thiên tài bực này. Chúng ta đi thôi, chúng ta cũng phải khắc khổ giống như hắn."
Mạc Trúc gật đầụ
Cùng lúc đó.
Lâm Phàm thấy hai hàng chữ
Hảo cảm của Mạc Phục Cừu với ngươi lại tăng, trước mặt độ hảo cảm là nhị tinh
Mạc Trúc có ấn tượng tốt với ngươi, trước mặt độ hảo cảm là nhị tinh
Lâm Phàm thờ ơ.
Hắn đã đạt tới Trúc Cơ cảnh tầng chín, đang định trùng kích cảnh giới viên mãn.
Nửa năm sau, rốt cục Lâm Phàm cũng tu luyện Lôi linh lực tới viên mãn, dù có tu luyện nữa cũng không cách nào tăng trưởng.
Hắn đứng dậy chuẩn bị rời đi.
"Tiểu tử, xem ra ngươi có phương pháp áp chế tu vi, thật không đơn giản nha."
Thụ Yêu mở miệng cười nói, giọng điệu không còn vẻ trào phúng như trước đó.
Lâm Phàm nhún vai cười một tiếng.
Hắn đi tới trên trận pháp truyền tống, đang muốn rời khỏi.
"Chỗ ta có một cơ duyên, muốn tham gia không?" Thụ Yêu hỏi.
Lâm Phàm nhướng mày nói "Không muốn."
Thụ Yêu ngẩn người, nói "Có lượng lớn linh thạch, còn có cống hiến tông môn, thậm chí rất có khả năng có được pháp khí, thiên tài địa bảo, ngươi xác định không tham gia?"
"Nguy hiểm không?"
"Muốn có được cơ duyên tốt đương nhiên phải đối phó nguy hiểm."
"Vậy thôi đi, ta sợ chết."
"Ngươi..."
Thụ Yêu tức giận đến cành cây run rẩy.
Lâm Phàm thúc giục nói "Tiền bối, tranh thủ thời gian thả ta ra ngoài đi, ta còn phải quay về động phủ bế quan đây."