⬅ Trước Tiếp ➡
"Lý Tiềm Long là tuyệt tài có một không hai trăm năm cũng có xuất hiện của Ngọc Thanh tông ta. Có người nói hắn ta thiếu chút nữa đã thành tựu Hóa Thần. Động phủ của hắn ta ở trên một ngọn núi lớn bên ngoài Ngọc Thanh tông. Trong động phủ của hắn ta có bố trí không ít cấm chế, trước đó nó vẫn luôn bị ẩn giấụ Gần đây ta thu được tình báo, động phủ của hắn ta hiện thế, chẳng qua ngự thú của hắn ta đang canh giữ bên trong. Ngự thú này e sợ lôi điện, chúng ta đều là Lôi tu, tất có thể khắc chế nó đôi chút " Mạc Trúc càng nói càng hưng phấn.
Lâm Phàm hỏi "Huynh trưởng ngươi đâu?"
"Năm ngoái sau khi nội môn đại bỉ kết thúc, hắn được chưởng giáo chọn đi bồi dưỡng đặc biệt, ta không tìm được hắn."
Lâm Phàm nhướng mày.
Kết thúc?
Không xong.
Tu hành quá mức, quên cả đại sự cỡ này, hy vọng Hi Tuyền tiên tử không nên trách tội hắn.
"Nếu đúng như lời ngươi nói, động phủ như thế sao tông môn không tự mình đi thu?" Lâm Phàm hỏi ngược lại.
Mạc Trúc nhún vai nói "Đối với tông môn, động phủ của hắn ta cũng không thể tính là quá hấp dẫn người. Nhưng đối với tu sĩ Trúc Cơ cảnh như chúng ta, đây là cơ duyên."
Lâm Phàm hỏi "Sao ngươi biết được tin tức này?"
"Một người bằng hữu của ta nói cho ta biết, tin tức này không nằm trong bảng nhiệm vụ."
Có bẫy
Tuyệt đối không thể đi
Lâm Phàm lập tức cự tuyệt "Quá nguy hiểm, ta không đi. Khuyên ngươi một câu, không nên đi tới đó, nếu không sẽ chết rất thảm "
Nói xong, Lâm Phàm xoay người rời đi.
"Bản thân ngươi..."
Mạc Trúc tức giận đến giậm chân.
Chẳng qua độ thiện cảm của nàng với Lâm Phàm cũng không giảm xuống, trái lại nàng bắt đầu do dự.
Ngay cả thiên tài như Lâm Phàm cũng không dám đi, chẳng lẽ sẽ có nguy hiểm thật?
...
Trở lại Ngọc U phong, Lâm Phàm đi tới Ngọc U điện quỳ lạy.
Nội môn đại bỉ là việc lớn, nếu Ngọc U phong cũng chỉ có hắn không đi quan sát cuộc chiến, tội kia thật quá lớn.
"Vào đi, vừa lúc có chuyện tìm ngươi."
Giọng nói của Hi Tuyền tiên tử bay tới, đại môn cũng theo đó mà mở ra.
Sau khi vào điện, Lâm Phàm phát hiện trong điện không chỉ có một mình Hi Tuyền tiên tử, Thường Nguyệt Nhi và một lão giả cũng ở đây.
Chờ đã
Lão đầu này...
Thiết lão
Lâm Phàm ngẩn người, tiếp tục đi tới.
Thiết lão vừa nhìn thấy hắn, vẻ mặt cũng trở nên đặc sắc.
"Người này cũng là đệ tử Ngọc U phong? Làm sao có thể "
Thiết lão khiếp sợ, khó có thể tin.
"Vị này là đệ tử mới bái nhập Ngọc U phong, sau này sẽ là sư đệ của ngươi, ngươi cứ gọi hắn Thiết sư đệ là được rồi." Hi Tuyền tiên tử mở miệng nói.
Lâm Phàm gật đầu, nhìn về phía Thiết lão, nói "Thiết sư đệ, sau này có phiền phức gì có thể tìm ta bất cứ lúc nào."
Thiết lão cắn răng nói "Lâm Phàm, vậy mà tiểu tử ngươi lại thành đệ tử nội môn "
Hắn kinh hãi phát hiện mình không nhìn thấu tu vi của Lâm Phàm.
Chỉ mới hơn hai mươi năm ngắn ngủi, Lâm Phàm đã từ một phàm nhân phát triển thành tu sĩ có tu vi vượt xa hắn ta?
Hi Tuyền tiên tử cũng không nghi ngờ chuyện bọn hắn có quen biết, mà hỏi "Sao tu vi của ngươi vẫn chỉ là Trúc Cơ cảnh tầng ba?"
Trúc Cơ cảnh tầng ba
Thiết lão càng thêm khiếp sợ. Hắn ta thiên tân vạn khổ mới có thể Trúc Cơ được, vậy mà Lâm Phàm đã Trúc Cơ cảnh tầng ba?
Lâm Phàm sợ Thiết lão giở trò, càng thêm quyết tâm phải tăng phân lượng của mình trong lòng Hi Tuyền tiên tử, vì vậy cũng không tiếp tục ẩn giấu tu vi, nói "Sư phụ, đồ nhi đã Trúc Cơ cảnh tầng chín, chỉ là đồ nhi muốn khiêm tốn cho nên ẩn giấu tu vi."
Lời vừa nói ra, Thiết lão và Thường Nguyệt Nhi đều trừng to mắt.
"Sư đệ Sao ngươi có thể đột phá nhanh như vậy?" Thường Nguyệt Nhi kinh hô.
⬅ Trước Tiếp ➡