⬅ Trước Tiếp ➡
Ngọc Thanh tông rất lớn, chung quanh Dược Thảo viên toàn là dãy núi, các tu sĩ không được phép tới nơi đây. Đại đa số thời gian chỉ có chấp sự ngoại môn đến đây yêu cầu đan dược. Hai tu sĩ trước mặt khí chất rất tốt, một nam một nữ, thật giống như thần tiên quyến lữ, hấp dẫn ánh mắt của toàn bộ nô bộc.
Lâm Phàm cũng quay đầu nhìn về phía cổng lớn của Dược Thảo viên.
"Thật tươm tất xinh đẹp."
Lâm Phàm thở dài.
Đám nô bộc bọn họ y phục rách tung toé, mà hai vị tu sĩ kia lại mặc áo bào sạch sẽ hoa lệ, hệt như NPC đi ra từ thế giới võng dụ
Lâm Phàm chỉ tùy tiện cảm khái một chút, hắn cũng không ước ao chút nào.
Hắn đã lắc ra được bốn Tiên Thiên Khí Vận, thành tựu sau này tuyệt không phải đệ tử ngoại môn Ngọc Thanh tông có thể so sánh.
"Kể từ hôm nay, hai người chúng ta chịu trách nhiệm bảo vệ Dược Thảo viên của Thiết lão. Các ngươi không cần để ý tới chúng ta, cũng không thể quấy rầy chúng ta tu luyện." Nam tu sĩ mặt không biểu cảm nói với Vương lão đầụ
"Thiết lão đã gặp không may?" Vương lão đầu thận trọng hỏi.
Tuy Thiết lão nóng lạnh bất thường, nhưng Vương lão đầu làm bạn với hắn ta mấy chục năm, đương nhiên cũng không hy vọng Thiết lão có chuyện.
Nữ tu sĩ lắc đầu nói "Gần đây có ma tu tiềm nhập Ngọc Thanh tông, ngoại môn chỉ định hai người chúng ta tới đây bảo vệ, các ngươi không cần lo lắng."
Vương lão đầu vừa nghe vậy không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Hắn ta chắp tay hành lễ, sau đó xoay người rời đi.
Hai tu sĩ đều tự bỏ đi, ngồi đả tọa tu luyện ngay dưới tàn cây hai bên cổng vào Dược Thảo viên.
Theo bọn hắn bắt đầu thổ nạp, quanh thân bọn hắn xuất hiện gió xoáy mắt trần cũng có thể thấy được.
Hẳn đó chính là linh khí.
Lâm Phàm yên lặng nghĩ vậy, sau đó tiếp tục vẩy nước.
...
Ngày thứ hai.
Lâm Phàm tiếp tục lắc xúc xắc.
Linh căn tư chất Không
Lâm Phàm đảo cặp mắt trắng dã.
Vậy mà hắn lại không hề cảm thấy kỳ quái.
Hắn cũng không hoảng hốt, ngược lại hắn đã lắc ra được bốn Tiên Thiên Khí Vận đỉnh cấp, linh căn tư chất có thể từ từ lắc.
Hai vị tu sĩ gia nhập cũng không thay đổi cuộc sống của đám nô bộc trong Dược Thảo viên.
Cuộc sống khô khan vẫn đang tiếp tục.
Mỗi ngày Lâm Phàm ngoại trừ lao động thì chỉ rèn đúc thân thể, lắc xúc xắc.
Ngày thứ ba.
Xúc xắc lay động
Linh căn tư chất Không
Ghê gớm lắm
Cán lên ta
Trong lòng Lâm Phàm thầm mắng.
Ngày thứ tư.
Linh căn tư chất Ngũ hành tạp linh căn, thành tựu khó có thể vượt Trúc Cơ
Ừm, phù hợp với phàm nhân tu tiên.
Lâm Phàm lắc đầụ
Hắn còn phải tiếp tục lắc, đánh chết hắn cũng không thể phàm nhân tu tiên.
Cứ như vậy, mỗi ngày Lâm Phàm rèn đúc, sau đó lại lắc xúc xắc.
Đại đa số thời gian đều là tạp linh căn.
Hắn cũng không nhụt chí, tin tưởng kiểu gì mình cũng có thể lắc ra linh căn tư chất nghịch thiên.
Tu tiên trễ một chút cũng không sao.
Ngược lại dù sao hắn cũng không có kẻ thù.
...
Hai năm saụ
Thiết lão trở về, hai vị tu sĩ kia hành lễ cáo từ.
Toàn bộ nô bộc tụ tập tới đây, quỳ lạy Thiết lão.
Thiết lão mặc hắc bào, bên hông có đeo hai cái hồ lô, tóc trắng đen xen kẽ, khuôn mặt âm lệ khiến người ta có ấn tượng xấụ
"Cũng không tệ lắm, chưa từng xuất hiện sai lầm."
Thiết lão nhìn chung quanh một vòng, thỏa mãn cười nói.
Chúng nô bộc thở phào nhẹ nhõm, đều lộ ra nụ cười tươi.
Thiết lão nhìn về phía Lâm Phàm cùng với thiếu niên khác bên cạnh hắn.
"Bốn người các ngươi đi theo ta."
Thiết lão chỉ một chút, sau đó đi về phía lầu các của mình.
Lâm Phàm là một trong bốn người.
Bọn hắn lập tức đuổi theo sát saụ
"Muốn sắp xếp cho chúng ta chịu trách nhiệm một khuôn viên riêng?" Lâm Phàm thầm nghĩ.
Hắn bỗng chú ý tới tay phải trong tay áo Thiết lão đang rỉ máụ
⬅ Trước Tiếp ➡