⬅ Trước Tiếp ➡
Chẳng trách nếu như hắn thu phục Hổ Tâm Bạch Long sẽ khiến Thanh Minh ma giáo quan tâm.
Thì ra Vạn Yêu Giới đã bị Thanh Minh ma giáo lẻn vào.
Có lẽ đây chính là nguyên nhân Lý Khanh Tử đến Vạn Yêu Giới.
Thực sự quá nguy hiểm.
Bỗng nhiên Lâm Phàm muốn rời khỏi Vạn Yêu Giới.
"Sư muội nghỉ ngơi trước đi, sư huynh ra ngoài xem một chút."
Mạnh Hà bỏ lại những lời này sau đó lại đi ra khỏi lầu các.
Lâm Phàm đi tới bên cạnh, tiếp tục đả tọa tu luyện, không để Thường Nguyệt Nhi có cơ hội đến gần.
Thường Nguyệt Nhi bĩu môi, cũng bắt đầu tu luyện.
Từ sau khi biết được Lâm Phàm đã Trúc Cơ cảnh tầng chín, nàng bị kích thích, ngày thường vẫn luôn bế quan tu luyện.
Chẳng qua về tu vi của Lâm Phàm, Hi Tuyền tiên tử đã dặn nàng không thể lan truyền ra ngoài, cho nên những đệ tử khác trong Ngọc U phong cũng không biết tu vi của Lâm Phàm.
Hai ngày saụ
Mạnh Hà mới vừa về.
Hắn ta có chút chật vật.
Lâm Phàm, Thường Nguyệt Nhi lại vội vàng đứng lên đón chào.
"Gặp phải một đầu đại yêu tương đương với Kim Đan cảnh, thiếu chút nữa chết rồi." Mạnh Hà lau vết máu bên miệng, lòng còn sợ hãi nói.
Lâm Phàm hỏi "Phụ cận có nhiều yêu quái không?"
"Vài dặm bên ngoài có một đám yêu quái, chỉ có điều không biết bọn chúng đã bị ai dùng trận pháp vây khốn, ngược lại cũng không đáng lo lắng. Đầu đại yêu ta gặp được ở hơi xa nơi này, cũng sẽ không uy hiếp tới chỗ chúng ta." Mạnh Hà trả lời.
"Vậy sư huynh tranh thủ thời gian dưỡng thương đi."
"Ừm."
Mạnh Hà đả tọa, vận công chữa thương.
Cũng không lâu lắm, hắn ta lại phun ra một ngụm máu, máu màu đen, vô cùng khiếp người.
Chẳng lẽ trúng độc?
May là ta không đi loanh quanh khắp nơi.
Quả nhiên, người không thể lãng.
Lâm Phàm vừa tu luyện vừa suy nghĩ.
Thường Nguyệt Nhi cũng rất bất an.
Vừa tới hai ngày thất sư huynh đã bị thương, Vạn Yêu Giới này đúng là hung địa.
Vì sao Lâm sư đệ ở nơi này mấy năm cũng không có việc gì?
Thường Nguyệt Nhi hồ nghi nhìn về phía Lâm Phàm.
Chẳng lẽ Lâm Phàm còn lợi hại hơn cả thất sư huynh?
...
Sau khi Mạnh Hà bị thương cũng không dám đi ra đi loanh quanh lung tung.
Lâm Phàm vội vàng tu luyện, cũng không đi ra.
Đương nhiên Thường Nguyệt Nhi cũng không dám đi ra ngoài.
Một năm nhanh chóng trôi qua.
Lâm Phàm đang tu luyện.
Mạnh Hà bỗng nhiên mở miệng nói "Phụ cận càng ngày càng nhiều yêu khí, hơn nữa chúng đang nhanh chóng di chuyển, mục tiêụ.. hẳn là chúng ta "
Lời vừa nói ra, Lâm Phàm và Thường Nguyệt Nhi đã trợn mắt.
Lâm Phàm mở miệng nói "Vậy còn không mau chạy?"
Thường Nguyệt Nhi cau mày nói "Thế nhưng nơi này là phạm vi do Ngọc U phong chúng ta quản, chúng ta làm vậy có thể tính là tự ý rời vị trí không?"
"Vậy ngươi ở lại chờ chết đi, ta sẽ nói cho sư phụ sự tích anh dũng của ngươi."
Lâm Phàm nói xong cũng đứng dậy.
Thường Nguyệt Nhi gấp gáp, đứng dậy theo.
"Lâm sư đệ nói đúng, thập bát phong đều quản lý một khu vực, chắc chắn không chỉ có chỗ chúng ta bị yêu triều tập kích, tất nhiên cũng sẽ có những người khác bỏ chạy." Mạnh Hà mở miệng nói.
Từ sau khi bị đại yêu tập kích, hắn ta đã không còn hăng hái như lúc mới tới.
"Giữ được núi xanh lo gì không có củi đốt, đi "
Lâm Phàm nói xong lập tức lao ra khỏi lầu các, Thường Nguyệt Nhi, Mạnh Hà theo sát phía saụ
Ba người ngự kiếm phi hành.
Bay lên trên cao, bọn hắn cúi đầu nhìn lại, quả nhiên thấy phía dưới lấy lầu các làm trung tâm, bốn phương tám hướng đều có vô số yêu thú đếm không hết chạy tới gần.
Trán Lâm Phàm túa đầy mồ hôi lạnh.
Nhiều như vậy
Xem ra hắn còn chưa đủ cảnh giác, còn phải luyện thần thức thêm nữa.
Nếu không có Mạnh Hà nhắc nhở, chắc chắn hiện tại bọn hắn đã thất kinh.
XÍU... UU
⬅ Trước Tiếp ➡