Nguyên chủ là công chúa của đế quốc, sở hữu năng lực tinh thần cấp S, và được hệ thống ghép đôi với năm thú phu ưu tú nhất. Lẽ ra cô ta đã có một cuộc sống hạnh phúc với dàn hậu cung đông đảo, nhưng đáng tiếc, cô ta không phải nữ chính mà chỉ là một nữ phụ độc ác thoáng qua, một viên đá lót đường để làm nền cho nữ chính "bạch nguyệt quang".
Ngay trong ngày cưới của nguyên chủ và các thú phu, cha mẹ cô đã đón vị nữ chính kia trở về, nàng cũng chính là công chúa thật sự đã thất lạc nhiều năm bên ngoài.
Hóa ra, cô chỉ là kẻ giả mạo, nạn nhân của một vụ trao nhầm ở bệnh viện khi mới sinh.
Lòng đố kỵ trỗi dậy, nguyên chủ điên cuồng tìm cách hãm hại nữ chính, thậm chí còn ngấm ngầm cấu kết với quân phản loạn, đẩy cô ta vào vùng ô nhiễm để giết người diệt khẩu Ai ngờ, mưu hèn chẳng thành, nguyên chủ lại bị mất đi tinh thần lực, trở thành nỗi ô nhục của hoàng thất và bị lưu đày đến vùng ô nhiễm, sống chết mặc bay.
Năm vị thú phu của nguyên chủ cũng bị liên lụy và lưu đày cùng cô.
Từ đó, nguyên chủ hoàn toàn suy sụp, trở nên lười biếng, xấu xí, nóng nảy và trút mọi oán hận lên những thú phu của mình. Cô ta hành hạ họ bằng những trận đánh mắng không ngừng, khiến các thú phu thà ra chiến trường giết địch còn hơn về nhà đối diện với cô ta.
Về sau, họ gặp được nữ chính xinh đẹp lương thiện, xem cô ấy như tình yêu đích thực, là "bạch nguyệt quang" trong lòng, rồi lần lượt ly hôn với nguyên chủ, người vợ vừa độc ác vừa xấu xí, để trở thành một thành viên trong hậu cung của nữ chính.
Trong nguyên tác có một tình tiết, nguyên chủ đã lợi dụng lúc Tiêu Tẫn bị thương để lén bỏ thuốc, mưu toan cưỡng bức anh ta. Nhưng sau đó, cô ta đã bị Tiêu Tẫn phế cả tay lẫn chân và chết thảm.
Cô tuyệt đối không thể đi theo vết xe đổ đó.
Ly hôn Nhất định phải ly hôn Nhưng ở cái thế giới mạt thế này, một nữ sinh viên yếu đuối như cô, chạy tám trăm mét đã thở không ra hơi, làm sao có thể sống sót?
Thấy trời đã nhá nhem tối, Thẩm Đường quyết định về nơi ở trước. Vừa đi được nửa đường, cô gặp một thanh niên cao lớn với mái tóc đỏ và đôi tai hồ ly, dẫn đầu một đội tuần tra.
Anh ta sở hữu ngũ quan tuấn mỹ, sắc sảo, khoác trên mình bộ đồng phục đen, dáng người cao lớn với bờ vai rộng, eo thon và đôi chân dài.
Khí chất của anh ta vừa cao quý, tao nhã, vừa quyến rũ chết người như đóa anh túc, nhưng đồng thời lại phảng phất vẻ lạnh lùng xa cách, như muốn dựng lên một bức tường vô hình.
Những giống cái trên đường nhìn thấy anh ta đều như bị hút hồn, những tiếng hét đầy si mê vang lên, ai nấy đều ước ao được ngã vào vòng tay anh ta.
"Aaaa, là Thẩm Ly "
"Hôm nay may mắn thật, lại gặp được Thẩm Ly, chỉ muốn sinh cho anh ấy một đàn hồ ly con thôi "
"Con đàn bà xấu xí kia đứng ngây ra giữa đường làm gì vậy, chẳng lẽ lại định giở trò ăn vạ?"
"Đúng là phí của trời Một thú nhân vừa đẹp trai vừa mạnh mẽ như Thẩm Ly sao lại phải cưới con đàn bà vừa xấu xí vừa béo ú kia chứ "