Vòi sen mở hết cỡ, như mưa rào gột rửa những thứ dơ bẩn.
Cơ thể này còn bẩn hơn Thẩm Đường tưởng tượng, dưới chân đọng lại từng vũng nước đen, còn lẫn rất nhiều cát sỏi đất bùn.
Để gội sạch mái tóc bết dính rối bù này, cô đã dùng gần nửa chai dầu gội.
Cái bụng toàn mỡ là mỡ lại càng là nơi chứa đầy cáu bẩn, thoang thoảng bốc ra mùi hôi thối nồng nặc. Thẩm Đường nén cơn buồn nôn, điên cuồng kỳ cọ gần ba tiếng đồng hồ mới tắm rửa sạch sẽ được Lập tức cảm thấy người nhẹ đi mấy cân, da cũng trắng hơn một chút.
Quần áo bẩn của chủ cũ, Thẩm Đường đều cho hết vào máy giặt sạch rồi sấy khô. Tắm xong, cô thay một chiếc áo choàng tắm sạch sẽ rộng rãi, tỏa ra hương thơm của nước giặt, tâm trạng cũng tốt hẳn lên.
Thẩm Đường soi gương, sau khi thải độc, mụn trên mặt không còn chảy mủ, sờ vào cũng không còn cảm giác đau nhói như kim châm. Đồ của hệ thống đúng là có hiệu quả thật.
Chỉ cần mình hoàn thành nhiệm vụ, là có thể trở lại dáng vẻ bình thường rồi nhỉ.
“Ọt ọt .”
Bụng đói rồi.
Thẩm Đường xuống lầu nấu cơm.
Đến nhà bếp, cô phát hiện trong tủ lạnh chẳng có gì để ăn, chỉ có vài chai “nước giải khát”.
Thẩm Đường biết đây là dung dịch dinh dưỡng. Thế giới mạt thế vật tư thiếu thốn, việc ăn cơm từ lâu đã trở thành một thứ xa xỉ chỉ tầng lớp thượng lưu mới được hưởng.
Thú nhân bình thường đều uống loại dung dịch dinh dưỡng do nhà máy sản xuất này.
Nó cung cấp các nguyên tố dinh dưỡng cần thiết cho cơ thể người, có thể nhanh chóng hồi phục thể lực, cảm giác no lại rất lâụ
Nhưng trong ký ức của chủ cũ thân xác, cô ta không thích uống thứ này, nó rất khó uống.
Thẩm Đường thử uống một ngụm dung dịch dinh dưỡng, theo bản năng liền thấy buồn nôn, nôn ra hết sạch.
Là một người Trái Đất chính gốc, Thẩm Đường rất coi trọng chuyện ăn uống, không chỉ là để lấp đầy bụng đói mà còn là một sự hưởng thụ cuộc sống
Cô lại mở ngăn đông phía dưới, tìm ra một miếng thịt thú còn hơi đông đá.
Thịt vẫn còn rất tươi, chưa bị mốc.
Chủ cũ thân xác rất lười, miếng thịt này chắc chắn không phải do cô ta mua, không biết là vị thú phu nào tặng.
Bọn họ dù chán ghét Thẩm Đường đến mấy, nhưng bị ràng buộc bởi quan hệ hôn nhân, cũng không thể thật sự mặc kệ sống chết của cô.
Thẩm Đường đun một ấm nước sôi để rã đông thịt, định bụng chiên tạm miếng thịt thì phát hiện nhà bếp không có ga, cũng không tìm thấy bất kỳ loại gia vị nào… Cô đói đến không chịu nổi nữa, nhìn miếng thịt sống khó nuốt trong tay, vậy mà lại thấy thèm ăn.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cô nén cơn buồn nôn, nuốt miếng thịt sống.
Không thể không cảm thán cơ thể này đúng là đã biến thành thú nhân rồi, thứ này mà cũng ăn được.
Sau khi ăn no uống đủ, Thẩm Đường nằm trên giường nhưng mãi không ngủ được.
Cô mơ hồ nghe thấy động tĩnh bên ngoài, đội vệ binh đóng quân ở nơi trú ẩn cứ đi tuần khắp nơi, tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng thú gầm xa xa thỉnh thoảng vọng tới, đêm nay dường như rất không yên ổn.
Thẩm Đường theo phản xạ nhìn ra ngoài cửa sổ, lại bất ngờ liếc thấy một bóng người màu đỏ đang tiến về phía này.