⬅ Trước Tiếp ➡
“Cô mẫu đừng giận, Bồng Bồng biết lỗi rồi, sau này Bồng Bồng sẽ nhớ lời cô mẫu dặn, sẽ không ham chơi nữa.”
Cô bé ôm lấy bà, tận lực xin lỗi.
Lúc này cung nữ đi theo Tiết Nghi mới lên tiếng “Thưa thái phi, thật ra tiểu thư có gặp được thái tử.”
Nàng ta vừa dứt lời thì hai mắt Tiết thái phi lập tức sáng lên “Thật sao?”
“Đúng vậy ạ, chắc do tiểu thư không nhớ, nô tỳ đứng từ xa còn nhìn thấy thái tử còn nói chuyện với tiểu thư.”
Tiết thái phi lập tức nâng cô bé lên, nở nụ cười hỏi “Bồng Bồng con nói cho cô mẫu nghe con và thái tử đã nói chuyện gì?”
Tiết Nghi nghiêng đầu, đột nhiên nhớ tới nam nhân với đôi mắt lạnh lùng đã nắm lấy càm nhìn, tức khắc tay chân đều lạnh run sợ hãi.
“Bồng Bồng không nhớ, Bồng Bồng quên rồi.”
Tiểu cô nương trí nhớ kém, Tiết Nghi thật sự không nhớ hắn đã nói gì với mình.
Tiết thái phi thở dài, không ép nàng nữa.
“Thôi cũng được, xem như hôm nay đi không uổng công.”
Vừa về đến Tiết phủ, Tiết phu nhân từ trong nhà chạy ra đón nàng.
Ở trong khuê phòng, bà ôm nữ nhi vào lòng, cẩn thận hỏi “Bồng Bồng, hôm nay cô mẫu đã bảo con làm gì?”
Tiết Nghi vừa chơi đồ chơi trong tay vừa trả lời “Cô mẫu kêu cung nữ tỷ tỷ dẫn Bồng Bồng tham gia tiệc công chúa ạ.”
“Tiệc công chúa?”
“Là lễ đầy tháng của tiểu công chúa mới ra đời.”
Tiết phu nhân tức giận nói với thị nữ của mình “Tiết gia đã bị cấm tham gia các buổi tiệc trong cung, tại sao thái phi còn đưa Bồng Bồng tới đó
Thị nữ tiến lên, giơ tay vuốt lưng bà “Phu nhân đừng giận, chắc là thái phi chỉ có ý tốt.”
Tiết phu nhân hừ một tiếng “Ta thấy bà ấy muốn con bé tiếp xúc vớihoàng thất, để thực hiện chuyện kia.”
Tiết Nghi ngồi trong lòng mẫu thân, chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, cất giọng hỏi “Chuyện kia là gì vậy nương?”
Tiết phu nhân cúi đầu nhìn nàng, đau lòng ôm nữ nhi vào ngực “Bảo bối ngoan của nương, nương dặn nè thái phi có kêu con làm gì thì con không được nghe theo có biết không?”
Tiểu cô nương ngây thơ nghiêng đầu hỏi “Tại sao vậy ạ?”
“Nương có giải thích thì con cũng không hiểu đâu, chỉ cần nghe lời của nương là được, còn thái phi có kêu gì thì con đừng làm theo.”
“Vâng ạ.”
Tiết Nghi gật gật đầu nhỏ rồi tiếp tục chơi đồ chơi trong tay.
Tiết phu nhân thở dài, giơ tay sờ búi tóc nhỏ trên đầu nữ nhi.
Bà chỉ mong sau này lớn lên nữ nhi của mình có thể tìm được một phu nhân yêu con bé, tôn trọng con bé.
Cho dù bần hàn một chút cũng chẳng sao.
Nhưng tuyệt đối, bà sẽ không để cho người Tiết gia đưa con bé nhập cung.
Cái nơi cô độc lạnh lẽo đó, người kia vào là đủ rồi, không cần kéo nữ nhi của bà theo.
Ngày hôm sau, có người trong cung đến Tiết gia nói rằng muốn đón Tiết Nghi vào cung chơi.
Tiết phu nhân cứ tưởng đó là người của Tiết thái phi nên bảo thị nữ của mình thay bà từ chối.
Ai ngờ một lúc sau thị nữ lại chạy vào, hối hả nói “Phu nhân… đó không phải là người của thái phi mà là người của Thiên Thanh công chúa.”
“Cái gì, tại sao Thiên Thanh công chúa lại cử người đến đây?”
“Nô tỳ không biết, vậy chúng ta phải làm sao bây giờ.”

⬅ Trước Tiếp ➡