⬅ Trước Tiếp ➡

Manh Nha không chống cự được sự mê hoặc này, bị anh hôn đến choáng váng.
Lạc Trầm buông môi cô ra còn vương theo chỉ bạc, anh trượt một xuống cổ cô cắn một cái.
Bây giờ là độ tuổi mới lớn đều đang ở sức trẻ dồi dào, thể lực cùng tinh lực tràn trề, đương nhiên nụ hôn đó chắc chắn thúc đẩy dục niệm trong đầụ
Lạc Trầm từ cổ Manh Nha ngẩng nhìn chỉ thấy gương mặt nữ sinh xinh đẹp đang mê man thở dốc mà đôi mắt hồ ly khép hờ vô cùng dụ dỗ anh phạm tội.
Lúc này con thỏ hoàn toàn là hồ ly nhưng nếu hồ ly khóc thì sao?
Càng khóc càng kích thích.
Manh Nha cảm thấy điên rồi.
Lạc Trầm ngồi trên giường nhìn điện thoại, Manh Nha đang lăn lộn trên giường như con giun oằn èo giãy giụa, anh nhướng mày.
Mới hôn đã không chịu nổi tới lúc làm thật sự thì làm sao chịu được.
Lạc Trầm đưa tay sờ môi mình, ánh mắt trở nên sâu thẳm, anh nghiêng đầu nhìn màn hình điện thoại lúc này thấy Manh Nha không ưỡn ẹo mà đã ngủ say thì cong môi.
Có con thỏ chui vào hang nào ngờ không phải hang thỏ mà là hang sói.
Có con thỏ muốn trốn chạy nào ngờ chưa kịp chạy đã bị bắt lấy mần thịt.
Tiết học của lớp mười hai lúc nào diễn ra cũng căng thẳng, thời gian hầu như tận dụng từng phút giây để giải đề.
Manh Nha ngồi một bên căng não vắt óc suy nghĩ cách giải bài toán khó thì Lạc Trầm lại ngồi bên cạnh xoay xoay cây bút.
Giống như anh đang nhìn đề tự giải trong đầụ
Manh Nha phát hiện anh là kiểu ghi nhớ lâu cùng siêu nhạy bén nhìn nhận vấn đề rất nhanh.
Đây đích thị là học bá trong truyền thuyết.
Cô rất muốn hỏi bài anh nhưng nhớ lại nụ hôn kia liền mặt đỏ bừng không có can đảm, da mặt cô mỏng vẫn là bị dọa còn chưa hết sợ.
Xem như việc đó là nằm mơ, cô sẽ không nhớ lung tung nữa.
Lạc Trầm nhìn biểu cảm thất thường biến hóa liên tục của Manh Nha thì khó hiểu, lúc thì bất an, lúc thì sợ hãi, lúc thì đỏ mặt, rốt cuộc cô đang nghĩ đến vấn đề gì?
Nhưng trước hết tại sao cô lại bày ra dáng vẻ thèm thuồng với cây bút đang cầm trên tay, đại loại chính là muốn ăn nó.
Manh Nha mấy ngày học ở trường vào ban đêm đều không được ăn no, cơ bản lượng thức ăn nạp quá ít, mẹ Manh hầu như vẫn không có ý tăng lượng đồ ăn cho cô.
Vì vậy lúc này cô đang đói, đích thị rất đói cho nên trước mặt cô, cây viết biến thành cái đùi gà nướng thơm ngon.
Manh Nha nhìn đến không chớp mắt, cô còn ngửi được mùi thơm của gà nướng.
Lạc Trầm nhướng mày bày ra vẻ khó hiểu sau đó chỉ thấy Manh Nha há miệng cắn cây bút lại vì cắn mạnh mà đau răng nên nhăn mặt.
Lạc Trầm đột ngột tỉnh táo thông minh hơn, anh bật cười.
“Có chuyện gì thế?”
Lạc Trầm nén cười đáp lời cô dạy toán “Em chỉ là thấy một chuyện hài thôi.”
Cô giáo toán cũng không truy hỏi, mọi người cùng lắm chỉ nhìn xuống anh rồi lại tiếp tục giải đề.
Manh Nha xoa xoa miệng nhăn nhó lúc này hoàn toàn bị cơn đói lấn át mà không quan tâm xung quanh.
Sau khi kết thúc Manh Nha rầu rĩ đi về, sắp được ăn rồi dù chỉ là rau trộn và sữa chua cùng ít cơm nhưng vẫn đỡ hơn không có gì bỏ bụng.
Thơm quá.


⬅ Trước Tiếp ➡