⬅ Trước Tiếp ➡

“Sắp tới phải đăng kí học ôn luyện cuối kì nên mọi người chuẩn bị đóng tiền nhé.”
Manh Nha nhìn thông báo số tiền đóng thì rầu rĩ, nếu trước kia đó chỉ là con số nhỏ nhưng hiện tại ba mẹ Manh làm sao lo được.
Giờ giải lao Manh Nha cùng Tang Phụng xuống căn tin, tiền tiêu vặt của cô đang bị giảm dần mà trước kia mẹ Manh cũng quản lí tiền tiêu của cô rất chặt vì sợ cô ăn bậy uống bậy làm tăng cân nên cô không có tiền tiết kiệm, cô chăm chú nhìn quầy nước trước mặt cuối cùng không mua.
Tang Phụng gọi xong một ly nước ép thì hỏi “Không uống hả?”
“Ừ, mẹ sợ tớ lên cân.”
Lí do này lúc nào cũng hữu dụng, Tang Phụng biết mẹ Manh Nha khó nên cô thường đem bà làm lí do.
Tang Phụng cười nói “Mẹ cậu khó thật đấy.”
“Chịu rồi.”
Manh Nha cười cười thở dài đợi Tang Phụng nhận ly nước thì cùng cô ấy quay lại lớp.
Bây giờ điều làm Manh Nha suy nghĩ là số tiền cần đóng kia, một tuần là hạn phải đóng, cô không biết mở lời với ba mẹ thế nào.
“Cậu vẫn là lợi hại, vậy mà cũng giải quyết được.”
“Haha, có gì làm khó được Lạc Trầm?”
Tiếng nói vang lên đằng xa, Manh Nha ngẩng đầu nhìn nhóm nam sinh đang tiến tới, ánh mắt tập trung ở người nam sinh đi ở giữa, mái tóc kiểu Ivy League dài càng tăng nét đẹp nam tính của anh, anh đi giữa đám đông cũng nổi bật không bị lưu mờ ngược lại càng khiến người ta chú ý.
Ánh mắt Lạc Trầm lơ đễnh nhìn thấy Manh Nha phía trước, Manh Nha vội cúi đầu lướt qua.
Đi cách xa một đoạn, Trữ Văn Đông huých tay Lâm Thánh Kiệt “Manh Nha đó đúng là có thân hình bốc lửa, chậc nhưng mà khó đến gần ghê.”
Lâm Thánh Kiệt bồi thêm “Nghe nói là mẹ không cho, con ngoan của mẹ đó.”
Lạc Trầm nghe bên tai chẳng biểu lộ cảm xúc gì cùng lắm là anh có nghe câu chuyện bọn họ nói.
Vừa về tới nhà, Manh Nha liền nghe tiếng cãi vã kèm theo tiếng đồ đạc đổ vỡ, cô đứng bên ngoài cửa nhìn trời đêm lâu đến mức hai chân tê cứng, gió lạnh lùa qua người run rẩy cũng chưa vào trong.
Mãi đến khi hai người bên trong không còn cãi nhau nữa cô mới mở cửa vào.
“Con mới về.”
Cô đem giày tháo ra dẹp ở tủ trước cửa nhìn căn nhà đồ đạc lộn xộn thì rũ mắt đi thẳng lên phòng, bước chân dừng lại ở giữa cầu thang khi mẹ Manh gọi lại.
“Con chuẩn bị nghỉ học đi, ba sắp vào tù rồi.”
Manh Nha run lên, cô mím môi nhìn mẹ Manh cố gắng kiềm chế sự sợ hãi của bản thân, cô luôn là đứa con hiểu chuyện trước nay từ nhỏ tới lớn đều dưới sự quản giáo nghiêm khắc của mẹ, mẹ nói một cô không dám nói hai.
“Mẹ.”
“Mẹ cái gì? Ba con thà vào tù cũng không cầu xin giúp đỡ của nhà họ Hứa thông qua con.”
“Nó thì biết gì bà kêu thông qua nó? Bà đây là xem con gái là gì hả?”
“Tôi nói sai sao? Thằng bé Lạc Trầm kia là con của Hứa Thiếu, nếu con bé kết thân với nó thì nhờ vả không được sao?”
“Bà, bà đúng là hồ đồ, chuyện này sao bắt con mình làm được?”
“Vậy thì vào tù mà làm chính nhân quân tử, tôi nói luôn, bây giờ cái gì cũng bị siết, tiền không có, chuẩn bị ra đường xin ăn đi.”


⬅ Trước Tiếp ➡