⬅ Trước Tiếp ➡

Giờ này vừa về nên ở sân trường đổ đầy xe đang đợi đưa đón, Manh Nha vẫy tay chào tạm biệt Tang Phụng đã lên xe thì tự kiếm một chỗ trống ngồi đợi.
Lạc Trầm quải cặp trong miệng còn đang ngậm cây kẹo mút đi về hướng xe đang đứng đợi mình, ánh mắt phát sáng dễ dàng nhìn ra Manh Nha ngồi ở một góc sân.
Sự nhạy bén của anh rất cao, anh dường như nhận ra bí mật gì đó.
Đi bộ đến trường, chờ mọi người về hết mới về, người duy nhất chưa đóng học phí.
Manh Nha đang cúi đầu xem điện thoại thì đột nhiên một đôi giày thể thao trắng tinh sạch sẽ xuất hiện trước mặt, cô bất ngờ ngẩng đầu liền bị dọa.
Ánh mắt xinh đẹp ngẩn ra nhìn thiếu niên anh tuấn ôn nhuận như ngọc trước mặt.
“Lạc, Lạc Trầm.” Cô hầu như bị kinh ngạc đến đứng bật dậy
“Là tôi.” Anh đáp một tiếng lại cất giọng trầm ấm “Sao cậu chưa về?”
Manh Nha hơi ngớ người, cô chớp mắt bộ dạng lúng túng “Mình chờ xe.”
Lạc Trầm đảo mắt giống như nghiền ngẫm gì đó “Cậu có cần tôi cho cậu về chung không?”
Manh Nha sửng sốt, cô không nghĩ đến Lạc Trầm chủ động giúp mình nhưng cô cũng nhớ anh đối với mọi người đều tốt bụng như thế.
Chỉ là Manh Nha có can đảm đó không?
Chắc chắn là không.
“Không, không cần đâụ”
Lạc Trầm nhìn thái độ bất ngờ đến tay chân lóng ngóng của cô thì không hiểu, tại sao cô lại sợ anh như thế, anh hỏi “Cậu thật sự không cần à?”
“Hả? Ừm, chắc là cần.”
Đột nhiên cô cảm thấy bản thân mất mặt quá.
Anh bật cười, rõ ràng cô không phải kẻ thành thật.
Con thỏ nhát yếu đuối bị phát hiện +1.
Manh Nha không hiểu Lạc Trầm cười gì chỉ là nụ cười anh còn chói hơn mặt trời trên đỉnh đầu anh, cô cúi đầu tay cầm quai cặp siết chặt.
Trong đầu Manh Nha lúc nào cũng có hai tư tưởng, tiếp cận Lạc Trầm và không thể đến gần Lạc Trầm.
Tiếp cận anh vì mẹ Manh muốn.
Không thể đến gần anh vì cô không thể có kết quả với anh.
Manh Nha rụt rè lên xe cùng Lạc Trầm, theo phản ứng đầu tiên là ngồi ngay ngắn chỉnh tề, lưng thẳng hai tay đặt trước đùi, ánh mắt nhìn chăm chú trước mặt.
Lạc Trầm liếc mắt nhìn cô ngồi một góc im lặng đến mức giống như cô đang cố làm bản thân không tồn tại.
“Nhà cậu ở đâu?” anh lần nữa hỏi
Manh Nha lúc này mới ngẩng đầu “Ở khu Bắc Trường.”
Tiểu Trần là lái xe của Lạc Trầm nghe thấy thì cũng tự biết chạy theo vị trí Manh Nha nói.
Lạc Trầm nhìn Manh Nha, đuôi mắt hồ ly quyến rũ đang nhìn anh chăm chú như muốn dụ dỗ anh, da cô rất trắng sáng như ngọc, mịn màng và đều màu, mái tóc dài, mượt mà, đen nhánh như dòng suối đêm, thả xuống vai một cách tự nhiên.
Lông mi dài và cong vút, khi cô chớp mắt, mọi ánh nhìn đều không thể rời khỏi khuôn mặt quyến rũ ấy.
Thân hình cô thanh thoát, đường cong hoàn hảo, đặc biệt là hai cặp thỏ to tròn kia không khỏi làm người ta suy nghĩ xấu với cô.
Trong đầu Lạc Trầm suy nghĩ những trường hợp ‘lỡ như’ và ‘giả dụ’, đầu tiên, "lỡ như" Manh Nha rơi vào tay một con sói lang nào đó thì sẽ nguy hiểm thế nào, tiếp theo, "giả dụ" hai viên kẹo đó ở trong miệng anh thì ngọt đến mức nào.
Vậy thì "lỡ như" kia anh là sói lang và "giả dụ" là sói lang ngậm viên kẹo ngọt, vậy thì không phải kết quả quá hoàn mỹ sao?


⬅ Trước Tiếp ➡