⬅ Trước Tiếp ➡
Edit: Mì
Beta: Ami
Thiếu niên, không, hiện tại nên gọi là người đàn ông mới chính xác.
Anh kiên quyết tiến thật sâu vào trong thân thể Hoa Nhiễm, cô đang ngồi trên người Keigo Atobe, mỗi một lần anh đâm thọc đều khiến cô cảm nhận được sự tê dại truyền đến từ chỗ sâu trong thân thể.
"Ân —— Thật thoải mái ——" Hoa Nhiễm ôm lấy cổ Keigo Atobe để ổn định thân mình, đồng thời môi cô phun khí nóng vào vành tai anh và hỏi: "Atobe, anh thật sự chỉ mới 15 tuổi thôi sao?"
"Tôi nhiều hay ít tuổi chẳng phải cô là người biết rõ ràng nhất sao?"
Hông nặng nề đẩy về phía trước một chút, vành tai bị Hoa Nhiễm thổi khí trêu chọc mà ửng đỏ lên, Keigo Atobe híp mắt cúi đầu cắn một ngụm nhỏ vào một bên ngực cô để trả thù. 
"Atobe, bên này cũng muốn ——" Hoa Nhiễm không một chút thẹn thùng mà lên tiếng.
Nhũ hoa bị đầu lưỡi mềm mại trêu đùa mà dựng đứng lên, bên còn lại cảm thấy thật trống trải. Cô chủ động kéo tay Keigo Atobe đem nó đặt lên bên ngực còn lại.
Keigo Atobe thích nghe Hoa Nhiễm kêu tên của anh. Âm cuối được kéo lớn lên, ngữ điệu triền miên, giống như người yêu thầm thì bên tai làm tâm tư anh phát ngứa. Xưa ở Trung Quốc có bậc đế vương vì nụ cười mỹ nhân mà khiến vương triều bị điên đảo, thế cho nên khi nghe thanh âm của Hoa Nhiễm, Keigo Atobe cảm thấy cô hiện tại muốn cái gì, anh cũng đều sẽ nghĩ cách thỏa mãn cô.
Như Hoa Nhiễm mong muốn, tay anh phủ lên bộ ngực trắng nõn mềm mại, Keigo Atobe có thể cảm nhận được đầu ngực nho nhỏ nhẹ mổ vào lòng bàn tay anh.
Ánh mắt anh càng thêm thâm trầm không rõ, cho dù côn ŧᏂịŧ đang nảy sinh ác độc mà thọc vào rút ra ở trong mật huyệt cô, thế nhưng Keigo Atobe vẫn cảm thấy chưa được thỏa mãn. Che trời lấp đất cũng không có biện pháp nào thỏa mãn du͙© vọиɠ như thủy triều trong lòng, muốn giam cầm cô vĩnh viễn ở bên người mình, muốn vĩnh viễn vùi du͙© vọиɠ của mình ở trong cơ thể cô.
"Sau khi thực hiện nguyện vọng của tôi, cô sẽ đi đâu?" Anh đột nhiên ôm Hoa Nhiễm mà đứng lên.
Bất rhình lình thay đổi tư thế làm côn ŧᏂịŧ thâm nhập càng sâu, Hoa Nhiễm có thể cảm giác được côn ŧᏂịŧ anh đang chạm tới chỗ sâu nhất bên trong mật huyệt của cô.
"Atobe, quá sâu ——"
"Như thế nào, không thích?"
"Thích ——"
Hoa Nhiễm gắt gao ôm lấy cổ Keigo Atobe, cặρ √υ" trắng nõn bởi vì tư thế mà dán chặt vào trước ngực anh. Đầṳ ѵú chạm vào ngực anh, cọ xát lẫn nhau, giống như điện giật, kɧoáı ©ảʍ làm cô trong lúc nhất thời mất đi năng lực ngôn ngữ.
"Atobe, tôi không được." Thanh âm cô vang lên tiếng khóc nức nở, bởi vì quá mức sung sướиɠ mà khóc thút thít.
Mật huyệt của cô co giật liên tục, bên trong vốn đã căng khít nay lại như có nhiều cái miệng nhỏ đang khẩn trương mυ"ŧ lấy côn ŧᏂịŧ. Cảm nhận được điều này, khoé miệng Keigo Atobe nhếch lên, anh cố ý ngừng lại.
"Atobe —— Atobe cầu xin anh —— Thật là khó chịu —— A."
Hoa Nhiễm vặn vẹo thân thể muốn thỏa mãn chính mình, nhưng mông cô mới vừa dịch lên thì đã bị đôi tay Keigo Atobe gắt gao đè lại.
"Chúng ta đổi chỗ làm." Cho dù côn ŧᏂịŧ đang bị cái miệng nhỏ phía dưới của Hoa Nhiễm cắn chặt đến khó chịu nhưng anh vẫn chịu đựng không nhúc nhích mà nhìn về phía phòng khách bên kia hỏi: "Phòng ngủ của cô ở đâu?"
"Ở kia." Cô ngay lập tức chỉ chỗ cho Keigo Atobe, Hoa Nhiễm chỉ có thể dùng bộ ngực cọ xát vào ngực anh để giảm bớt khó chịu: "Atobe ——"
"Nghe lời."
Keigo Atobe vuốt ve mông thiếu nữ, cố gắng vững vàng, duy trì tư thế tiến vào phòng ngủ của cô.
Phòng ngủ không có gì khác biệt, cũng giống như phòng ngủ của bất kỳ học sinh trung học nào. Nghĩ đến Hoa Nhiễm trên người mang chiếc váy cotton hoa nhỏ, Keigo Atobe cũng không thấy có chút gì khác thường.
"Atobe, mau cho tôi được không, tôi muốn côn ŧᏂịŧ lớn của Atobe làm tôi, sau đó bắn hết tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào trong tử ©υиɠ của tôi. Huhu, tiểu huyệt rất ngứa ——"
Huhu cái quỷ a!
Như lần này sẽ làm anh bị liệt dương.
Bị Hoa Nhiễm trả thù lại, khóc huhu khiến cho anh đen mặt, Keigo Atobe ném cô lên trên giường, xong vẫn tiếp tục duy trì côn ŧᏂịŧ của mình ở bên trong mật huyệt của cô, anh lật người cô lại để cô nằm sấp ở trên giường.
"Cô gái này." Anh bang một tiếng, thanh âm vang dội ở trên cái mông mượt mà của cô.
Làn da căng bóng như ngọc, trắng noãn như mỡ dê ngay lập tức ửng lên một màu hồng nhạt, Hoa Nhiễm cố tình phát ra âm thanh kiều suyễn.
Lại tàn nhẫn đánh thêm hai cái, Keigo Atobe cảm thấy nếu còn vỗ vào mông cô nữa thì sớm hay muộn anh cũng biến thành kẻ biếи ŧɦái, thế nên anh mới đành ngừng lại: "Cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi a?"
"Thực hiện xong nguyện vọng, tôi đương nhiên sẽ quay lại đây và chờ đợi người tiếp theo." Hoa Nhiễm lắc mông quay đầu lại, ai oán nhìn anh một cái: "Nói thật đi, Atobe anh có phải không được hay không?"
"Cô cảm thấy như vậy?"
Ra sức ấn lên mông nhỏ của Hoa Nhiễm đã bị mình đánh đến phiếm hồng, Keigo Atobe vừa nói vừa bắt đầu dùng sức đâm thọc lên. Sức lực lớn đến mức như muốn đem hết cả người sát nhập vào bên trong tiểu huyệt của Hoa Nhiễm.
"Côn ŧᏂịŧ thật tuyệt —— A —— Atobe, tôi muốn ——" Bị tấn công mạnh mẽ kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến lêи đỉиɦ, hai tay Hoa Nhiễm nắm chặt khăn trải giường.
Hoa huyệt đồng thời bởi vì cao trào mà co chặt, dâʍ ŧᏂủy̠ theo đó tràn ra, làm Keigo Atobe cảm nhận được kɧoáı ©ảʍ cực hạn.
"Cô muốn tôi bắn vào đâu?" Anh duỗi tay lên phía trước sờ soạng hoa hạch đã sớm ướt đẫm của Hoa Nhiễm.
"Atobe ——"
Hoa hạch vốn mẫn cảm lại bị người đàn ông dùng ngón tay bóp nhẹ lên, cao trào vừa nãy còn chưa tan hết, bên trong Hoa Nhiễm liền bị đưa lên một tầng kɧoáı ©ảʍ cao hơn nữa.
"Toàn bộ đều bắn ở trong tiểu huyệt." Thanh âm cô mang theo tiếng khóc nức nở, làm Keigo Atobe không nhịn được càng muốn khi dễ cô hơn.
"Không sợ sẽ mang thai sao?"
Vấn đề này đều đã có đáp án rõ ràng, nhưng Keigo Atobe vẫn muốn hỏi cô.
Nửa người trên mềm xuống, nằm sát vào trên giường, người đàn ông ở phía sau vẫn không ngừng ra vào, Hoa Nhiễm đứt quãng mà nói: "Không sợ... đã có cách ngăn ngừa..."
"..."
Lẽ ra anh không nên hỏi vấn đề này. Sao ngay từ đầu anh lại không phát hiện ra cô gái này như thế sẽ làm người khác nghẹn họng.
Lưng đưa về phía Keigo Atobe, trong mắt Hoa Nhiễm hiện lên một tia ý cười, ai bảo anh ngay từ đầu liền mạnh mẽ khi dễ cô, tuy rằng mặc kệ như thế nào đều làm cô sảng khoái là được.
Không nghĩ lại nghe được đáp án như vậy, làm anh muốn lập tức rút chim, Keigo Atobe dứt khoát không nói chuyện với cô nữa, anh nắm chặt vòng eo cô bắt đầu mãnh liệt ra vào.
"Kêu tên của tôi." Có vẻ cũng sắp tới thời điểm lêи đỉиɦ, Keigo Atobe khom lưng từ phía sau nắm lấy nhũ thịt của cô.
"Atobe ——"
"Ân."
Keigo Atobe đáp lời rồi hôn lên bả vai trơn bóng của Hoa Nhiễm, đồng thời gắt gao để côn ŧᏂịŧ đâm đến nơi sâu nhất trong mật huyệt và đem toàn bộ chất lỏng cực nóng mà cô khao khát bắn vào.
"Khế ước của chúng ta xem như đã hoàn thành đúng không ?"
Ôm cô nằm ở trên giường, Keigo Atobe cũng không có rút côn ŧᏂịŧ của mình từ trong thân thể cô ra.
"Ân, hoàn thành." Hoa Nhiễm dựa vào l*иg ngực Keigo Atobe xong cọ cọ để tìm một vị trí thoải mái nhất.
Cao trào qua đi liền trở về dáng vẻ chín chắn nghiêm chỉnh, mặc kệ Hoa Nhiễm hay Keigo Atobe đều sẽ không hối hận. Không còn tiếng nói chuyện nữa, chỉ còn tiếng hít thở đều đều của hai người, không khí trong phòng bỗng hết sức yên tĩnh.
Trong l*иg ngực là thân thể kiều nhuyễn của thiếu nữ, Keigo Atobe rốt cuộc khó tránh được tâm tình lẫn lộn .
Anh thật sự quá mệt mỏi, anh muốn củng cố thế lực gia tộc, chỉ có nhiều quyền thế thì mới có thể đưa ra quyết định. Nếu anh không cắt đứt quan hệ với bạn bè trong câu lạc bộ tennis thì sẽ làm người khác chú ý đến bọn họ cùng với người nhà của bọn họ, mặc kệ anh có chuẩn bị bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng không thể tránh khỏi những điều tồi tệ ấy.
Một lần lại một lần, trơ mắt mà nhìn bạn bè của mình mất đi thứ quan trọng nhất, cuối cùng thậm chí đánh mất đi chính bản thân mình.
Căm ghét, tuyệt vọng, oán hận, bị những ý nghĩ xấu xa dần dần chiếm lấy suy nghĩ của bản thân, biến tâm tư bọn họ trở thành những con quái vật âm u.
Mỗi một lần luân hồi, đến cuối cùng bọn họ đều sẽ biến thành bộ dạng đó.
"Khi nào thì người phụ nữ kia xuất hiện?" Keigo Atobe tựa cằm lên trên vai Hoa Nhiễm.
"Bây giờ cô ta chưa xuất hiện được, nhưng chờ khi tôi phá hư kế hoạch của cô ta đến không còn gì, chắc chắn cô ta sẽ xuất hiện."
Nói xong Hoa Nhiễm vươn cánh tay phải ở không trung vẽ một cái thứ gì.
"Đó là cái gì?"
"Làm chút thủ đoạn cô ta chậm một chút mới nhận ra được." 
"Ân?"
"Cái kia chính là a ——" Hoa Nhiễm giả vờ khụ một tiếng giải thích: "Tôi muốn ở bên ngoài nhiều một chút, sớm giải quyết xong cô ta liền phải sớm trở về. Tôi đã lâu không được đi ra ngoài chơi, tôi muốn ăn ngon, còn muốn đi công viên trò chơi, à đúng rồi, phải đi cả trung tâm mua sắm!"
Nói tới đây, cô nháy đôi mắt xoay người nhìn về phía Keigo Atobe: "Atobe, tôi không có tiền."
Kỳ thật cô muốn có bao nhiêu tiền cũng đều có thể có được, nhưng cô muốn được anh bao dưỡng. Thật vất vả mới có cơ hội đi ra ngoài, đương nhiên muốn đem thời gian có được tận hưởng chơi bời trước đã. Hơn nữa, cô biết Keigo Atobe có tiền, chính là tiền anh làm ra.
Nói đến vấn đề này Keigo đại gia tất nhiên liền kiêu ngạo hẳn lên, anh giương cằm trước mặt Hoa Nhiễm mà kiêu ngạo: "Bổn đại gia có, muốn nhiều hay ít chỉ cần mở miệng là được."
"Vậy cho nên tôi đây có tính là bán mình lấy tiền không? Tôi cảm thấy tôi thực là có giá trị."
"Ân hừ, miễn cưỡng còn có thể chấp nhận được." Keigo Atobe không rời mắt khỏi đôi mắt long lanh của cô, anh còn lâu mới để cô biết bản thân thích thân thể cô bao nhiêu.
Đương nhiên, chỉ có thân thể mà thôi.
Ấn ngôi sao và cmt ủng hộ đi nà :
⬅ Trước Tiếp ➡