Edit: Mì
Beta: Ami
Câu trả lời thật dễ dàng làm người ta nổi giận nhưng cũng không biết phải nổi giận như thế nào.
Hít một hơi xong Keigo Atobe liền kéo qυầи ɭóŧ cô ra, có chút thô bạo mà nhét côn ŧᏂịŧ vào hoa huyệt của Hoa Nhiễm.
“Thoải mái không? Hả?” Keigo Atobe vừa ra sức di chuyển ở trong mật huyệt của Hoa Nhiễm, vừa từ phía sau tìm đến vυ" cô mà xoa nắn.
Không ngừng bị cắm và đẩy về phía trước, hai tay Hoa Nhiễm chống lên vách kính thủy tinh của bánh xe quay để chống đỡ bản thân, cô bị du͙© vọиɠ cực nóng làm cả người căng ra, phía dưới dâʍ ŧᏂủy̠ không ngừng chảy, men theo đùi chảy dọc xuống mặt đất, lưu lại một bãi dịch trong suốt.
Thấy hình ảnh hai người phản chiếu trên vách kính thủy tinh, Hoa Nhiễm chăm chú nhìn Keigo Atobe và rêи ɾỉ nói: “Thoải... Mái... Côn ŧᏂịŧ lớn của Atobe làm tiểu huyệt thật thoải mái.....”
Thiếu nữ hiện tại đã hoàn toàn sa vào nɧu͙© ɖu͙©, anh có thể nhìn thấy cả người cô nhiễm một tầng đỏ ửng từ vách kính thủy tinh phía trước, môi Keigo Atobe khẽ nhếch lên, anh dừng lại một chút, sau đó động tác càng thêm kịch liệt.
Động tác đâm thọc của côn ŧᏂịŧ một chút cũng không hề dừng lại. Nhìn chằm chằm vành tai nhỏ nhắn tinh xảo của Hoa Nhiễm, Keigo Atobe đột nhiên đưa tay xuống dưới đùi phải của Hoa Nhiễm rồi nâng đùi cô lên.
Tiểu huyệt bởi vì điều này mà căng lên hết mức, ở độ cao mấy trăm mét như vậy, bốn phía toàn bộ đều là vách kính thủy tinh trong suốt, toàn bộ động tác giao hợp mãnh liệt như bày ra cho người bên dưới nhìn xem.
Hoa Nhiễm bị tư thế đó không ngừng kí©ɧ ŧɧí©ɧ nên hoa huyệt càng co chặt, Keigo Atobe cắn vào vành tai Hoa Nhiễm, sau đó anh mang chút kiêu ngạo mà tươi cười hỏi: “Vậy có thích côn ŧᏂịŧ của bổn đại gia không?”
Không thể không nói, bình thường thoạt nhìn là kẻ tự luyến, mỗi hành động cử chỉ đều tràn đầy khí chất quý tộc, thế nhưng khi Keigo Atobe nói ra hai chữ côn ŧᏂịŧ này thật sự làm người ta cảm thấy vô cùng da^ʍ mĩ.
“A a... Atobe, tôi không được —— Sắp bị côn ŧᏂịŧ lớn của Atobe làm chết ——”
Bởi vì lời nói da^ʍ mĩ này mà cánh tay Hoa Nhiễm mềm nhũn, nửa người trên toàn bộ đều dán lên vách kính thủy tinh phía trước rồi đạt cao trào.
“Thích... Thích côn ŧᏂịŧ lớn của Atobe ——” Thiếu nữ trong cơn cao trào dùng thanh âm run rẩy nói ra lời mà Keigo Atobe muốn nghe nhất.
Thiếu nữ dưới thân tuy rằng đã lên đến đỉnh, nhưng Keigo Atobe vẫn còn chưa có bắn.
Thiếu niên không chút thương tiếc mà để cả người Hoa Nhiễm dán lên vách thủy tinh phía trước, hai bầu vυ" trắng nõn bị ép sát lên mặt kính trông giôngz như hai cái bánh bao, ngay cả tiểu huyệt cũng bị anh ấn lên mặt kính, dùng dâʍ ŧᏂủy̠ vẽ ra nhụy hoa.
“Thích bổn đại gia làm cô như vậy sao?”
“Thích ——”
Âm cuối vừa ra, Hoa Nhiễm đã bị Keigo Atobe kéo sát lại đối diện với tấm kính. Chỗ giao hợp đã sớm biến thành một mảnh lầy lội, dâʍ ŧᏂủy̠ không ngừng bị côn ŧᏂịŧ mang ra rồi lại bị đẩy trở về.
Lần này lưng Hoa Nhiễm kề sát người anh nên nhiệt độ cơ thể cô liền ấm lên không còn lạnh lẽo như lúc dán trên tấm kính.
Côn ŧᏂịŧ cực lớn trong cơ thể không ngừng mang lại kɧoáı ©ảʍ cho cô, dù cô có liên tục đạt cao trào cũng không dừng lại. Keigo Atobe càng chăm chú nhìn vào chỗ giao hợp da^ʍ mĩ phía dưới thì bản thân càng thêm nhạy cảm, và đôi môi cô đã bị anh dùng lưỡi ngăn lại trước khi cô kịp nói ra những lời da^ʍ mĩ hơn nữa.
“Ân ân ——” Ôm chặt cổ Keigo Atobe, Hoa Nhiễm cảm giác chính mình đều sắp hòa tan trên người của kẻ có bề ngoài thiếu niên bên trong lại đàn ông này.
Nghiêm túc mà suy nghĩ, từ lúc cô bị trói buộc ở cái thư viện kia thì Keigo Atobe chính là người khách đầu tiên của cô. Quy củ của thư viện không phải do cô định ra, nhưng cái giá mà khách hàng phải trả cũng là dựa vào ý nguyện của cô mà phân định. Cô được sinh ra từ ái dục, không làʍ t̠ìиɦ sẽ chết cũng không phải là lời nói dối, nhưng từ rất nhiều năm trước cô đã trở thành đại yêu quái, nên dù cho cô không làm gì cả thì cũng không thể chết được.
Tình ái là gốc rễ sinh mệnh của cô, từ trước đến giờ cô vẫn luôn xem nó như việc ăn cơm mà đối đãi. Mặc kệ là làm gì cũng đều phải ăn cơm.
Yêu quái sẽ ăn thịt người, không chỉ có ăn thịt người, mà còn ăn thịt cả yêu quái, mà yêu quái lại chính là mĩ thực.*
(*) Mĩ thực: món ăn ngon
Dựa vào việc không ngừng ăn, không ngừng cắn nuốt, không ngừng cướp lấy năng lực của kẻ khác, cô mới biến thành đại yêu quái như hiện tại, không gì là không làm được.
Nếu không phải cô bị người kia trói buộc ở thư viện thì có lẽ cô vẫn luôn sống như vậy, thẳng đến một ngày nào đó cô bị ăn thịt bởi một yêu quái mạnh hơn. Đây là số mệnh của bọn họ, không ăn yêu quái khác để trở nên mạnh hơn thì sẽ bị yêu quái khác ăn.
“Atobe, tôi thật muốn ăn anh.” Cô ở bên tai Keigo Atobe thở hổn hển mà than nhẹ, ánh mắt Hoa Nhiễm nhiễm một tầng huyết tinh màu đỏ.
“Cô hiện tại còn không phải là đang ăn tôi sao?”
“Yêu quái không ăn thịt người như vậy.”
Thấp giọng bật cười, đôi mắt Hoa Nhiễm cũng khôi phục lại như bình thường.
Không thể lạm sát*, đây là một trong những quy tắc mà người kia bắt buộc cô phải thực hiện. Nhờ vào thiếu niên này, cô mới có thể dừng chân lại ở thế giới này, huống chi cô lại rất thích ở bên cạnh anh.
(*) Lạm sát: Gϊếŧ người vô số.
Đây chính là lần thứ hai cô thích một người đến như vậy, thích đến mức không muốn ăn anh.
“Atobe ——” Lúc Keigo Atobe bắn toàn bộ tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng vào trong thân thể cô, Hoa Nhiễm cắn lỗ tai anh và nỉ non nói: “Tôi thích anh.”
Chưa đến một ngày, hai lần làʍ t̠ìиɦ liền thích một người có phải đơn giản quá hay không?
Nói cách khác, người này kéo cô ra khỏi nơi ngàn vạn năm cô đơn, nói thích cũng chỉ đơn thuần là thích mà thôi.
Tôi cũng thích cô – lời nói như vậy Keigo Atobe cũng không nói nên lời.
Nhưng không thể phủ nhận khi nghe được những lời này của thiếu nữ, Keigo Atobe có thể cảm nhận được trong lòng mình rất vui sướиɠ. Chỉ một thời gian ngắn mà nói yêu thì có chút phô trương khuếch đại, nhưng thích chắc chắn là có tồn tại, bằng không thì chính anh cũng sẽ không đồng ý cùng Hoa Nhiễm làʍ t̠ìиɦ nhiều như vậy.
Đây chính là người đàn ông thà tình nguyện chịu đựng thống khổ mà tiếp tục luân hồi, cũng không muốn cúi đầu khuất phục trước người phụ nữ độc ác kia.
Cả người thiếu nữ trần trụi, phía bên dưới của hai người vẫn còn chặt chẽ kết hợp với nhau, dựa người vào vách kính, đưa lưng về phía mặt trời, cô ôn nhu mà chăm chú nhìn anh và nở nụ cười.
“Atobe, ngoại trừ tôi, anh không nên làm giao dịch với yêu quái khác.” Tóc cô vàng loá mắt cùng ánh mặt trời cơ hồ như muốn hòa làm một. “Yêu quái sẽ ăn thịt người.”
Đây là lần thứ hai cô nói những lời này, lúc này Keigo Atobe đột nhiên hiểu rõ cô không hề nói giỡn.
“Tôi biết rồi.” Keigo Atobe trịnh trọng hứa hẹn, nói xong theo thói quen anh duỗi tay sờ qua nốt ruồi lệ rồi có chút tự đắc mà nói. “Có phải là vì bổn đại gia phương diện nào cũng đều quá hoàn mỹ, nên cô mới ưu ái bổn đại gia.”
“Đúng đúng đúng, Atobe anh siêu hoàn mỹ.” Hoa Nhiễm mi mắt cong cong, khóe miệng nhếch lên ghé sát bên tai anh và nói: “Đặc biệt là côn ŧᏂịŧ lớn của anh, tôi rất thích.”
“Không cần lại quyến rũ bổn đại gia.”
Vỗ nhẹ hai cái lên mông Hoa Nhiễm, Keigo Atobe tiết chế mà rút côn ŧᏂịŧ ra để Hoa Nhiễm mặc quần áo: “Không phải muốn ăn thịt nướng sao, giờ chúng ta bắt đầu đi là vừa kịp.”
“Atobe, anh là tốt nhất.”
“Tôi biết.”
Sau khi bọn họ đã mặc quần áo chỉnh tề, vòng đu quay kia ngay tức khắc khôi phục bình thường, phía dưới nhân viên công tác không ngừng nhận lỗi, Hoa Nhiễm lôi kéo Keigo Atobe cười xấu xa, hai người chờ xe của anh tới đón.
Không bao lâu xe đã tới, Hoa Nhiễm hưng phấn mà đi theo Keigo Atobe tới nhà hàng thịt nướng.
“Thịt nướng, thịt nướng!”
Bộ dáng này của cô thật sự cực kỳ giống đứa trẻ ở trong núi chưa hiểu sự đời, nhưng lại cố tình đơn thuần đáng yêu không chịu được. Nhà hàng thịt nướng này cũng không phải rất xa hoa, nhưng hương vị lại cực ngon, trong đại sảnh hiện tại không còn một chỗ trống.
Có chút ồn trong đại sảnh, không ít người đã chú ý tới khuôn mặt bởi vì hưng phấn mà đỏ bừng của Hoa Nhiễm. Nếu không phải bên cạnh cô có Keigo Atobe cũng toát lên khí chất không kém thì phỏng chừng sẽ rất nhiều người đều muốn đến gần.
“Thích thịt nướng đến như vậy sao?” Tướng ăn của Hoa Nhiễm tuy rằng nhìn cũng không khó coi, nhưng Keigo Atobe phát hiện cô ăn rất nhanh, hơn nữa thoạt nhìn cô thật sự ăn rất ngon miệng.
Nuốt đồ ăn trong miệng xuống, Hoa Nhiễm trước tiên gật đầu rồi lại theo đà mà lắc lắc đầu nói: “Thời đại trước kia của tôi cũng không có đồ ăn ngon như thế này. Sau đó, thư viện không ngừng xuất hiện sách mới, cho nên mấy thứ này tôi đều chỉ thấy trong sách. Công viên trò chơi hay món thịt nướng này, trước nay tôi đều chưa từng được tiếp xúc qua.”
Sao anh nhớ rõ trong phòng cô, trên bàn trà chỉ có quả táo, hơn nữa cô không cần ăn cái gì khác sao?
“Trái cây kia thì thời đại tốt xấu nào chẳng có ——” Lật thịt nướng trên bếp lò lại, ánh mắt Hoa Nhiễm sáng lên mà nhìn chăm chú vào đồ ăn: “Đại yêu quái giống như tôi thật lâu không ăn cái gì cũng không thành vấn đề, huống chi ở mặt sau thư viện còn có các loại trái cây rau dưa có thể ăn.”
Duy nhất thống khổ chính là không có thịt ăn. Làm một đại yêu quái trước giờ vẫn luôn ăn thịt lại phải ăn chay, may mà cô không thèm khát đến nỗi trực tiếp ăn luôn Keigo Atobe khi vừa thấy mặt.
Đương nhiên cô có muốn ăn cũng không thể ăn.
Không hiểu sao lại thấy thiếu nữ này có chút đáng thương. Tuy là đại yêu quái không gì không làm được nhưng lại chưa từng thực sự thấy thế giới bên ngoài, lại còn chỉ được ăn chay.
“Trên thực tế thì thật sự không sao cả ——” Hoa Nhiễm vừa gắp thịt nướng chín vào trong chén vừa vui vẻ nói: “Trước kia đã từng ăn qua thịt tươi nhưng cũng không được ngon lắm.”
“Thịt tươi?!”
Cô trước kia có quá nhiều điểm đáng thương.
Nhìn bộ dáng đã bắt đầu ngấu nghiến ăn thịt nướng của Hoa Nhiễm, khóe mắt Keigo Atobe khẽ giật từ trong bóp tiền lấy ra một tấm thẻ ngân hàng đưa tới trước mặt cô.
“Bên trong có tiền, tùy tiện tiêu.” Khi nói ra những lời này, Keigo Atobe thật là soái đến không tưởng.
Tuy rằng Keigo Atobe sớm đều nói qua anh có tiền, nhưng hành động tùy tiện lấy thẻ ngân hàng ra đưa cho cô vẫn làm Hoa Nhiễm thực sự vui vẻ. Hoa Nhiễm lau sạch miệng, cũng không lập tức nhận lấy thẻ ngân hàng, mà là đứng dậy đi đến bên cạnh Keigo Atobe rồi khẽ nghiêng người khom lưng hôn một cái bép lên trên má anh.
“Atobe, sao anh lại tốt như vậy.”
Trở về lại chỗ ngồi, Hoa Nhiễm cười tủm tỉm mà cầm lấy thẻ ngân hàng, sau đó thề son sắt nói: “Ngày mai tôi liền khởi hành đi Kyushu giúp anh thực hiện nguyện vọng!”
“Làm sao bây giờ, tôi có chút luyến tiếc phải rời đi.” Cô nhỏ giọng lẩm bẩm xong lại bỏ vào miệng một khối thịt nướng.
Vuốt gương mặt vừa bị hôn của mình một cái, tươi cười trên mặt Keigo Atobe chưa đắc ý được bao lâu thì liền đọng lại. Tiếng vọng “Tình một đêm” vẫn còn vang ở trong đầu, anh liền có một chút dự cảm không tốt lắm.
Nói đến cùng, luân hồi thống khổ nhiều như vậy, bạn bè bằng hữu lại càng thêm quan trọng, anh sẽ không bởi vì tìиɧ ɖu͙© mà không màng đến bọn họ.
Keigo Atobe ngắm nhìn Hoa Nhiễm đang cúi đầu nỗ lực chiến đấu với đồ ăn rồi nhịn không được thở dài một hơi ở trong lòng.
Cô quả thật là yêu quái “Ăn thịt người”.
Ps: Chương tiếp theo sẽ chuyển qua thành phố Kyushu, Keigo đại gia tạm thời được offline.