Chương 5
tối, cô ăn vài món đặc sản địa phương, sau đó tắm rửa đơn giản, rửa mặt thay đồ rồi đi ngủ.
Ngày hôm sau lại là một cuộc hành trình gian khổ, lòng nhiệt huyết của cô có chút hao mòn, nhưng nghĩ đến ước mơ của mìng và sự bất lực khi bị ba đóng gói đưa sang Anh sau khi trở về nhà, những khó khăn trong chuyến đi này chẳng là gì cả.
Nhưng có vẻ như cô đã dự tính sau?
Khi đến thị trấn nhỏ mà cô chưa từng nghe đến này, cô phải chờ đợi bốn tiếng đồng hồ.
Cô không muốn chơi điện thoại di động, ở này không phải thành phố lớn nên không thể mượn cục sạc bất cứ lúc nào, cô chỉ có thể kéo vali đứng dưới bóng cây lớn.
Nghe nói trong thôn không có nhiều gia đình có điện thoại, cô chỉ có thể gọi cho ủy ban thôn, phải gọi nhiều lần mới có người bắt máy nên cô không biết người đón mình đã xuất phát hay chưa.
Thời gian chờ đợi trôi qua dài đằng đẵng, cô chỉ có thể nôn nóng đứng dưới cái nắng và sự tấn công không ngừng của đàn muỗi.
Da Trình Nặc mềm mại mẫn cảm, đừng nói đến muỗi đốt, chỉ cần nó bò lên người, cô cũng sẽ cào hồng ra một mảng lớn, sao cô có thể chịu được cảnh này đây?
Khi cô đang cảm thấy khó chịu thì nhìn thấy hai bóng người, một cao một thấp, từ xa đi về phía cô, nhìn kỹ lại hình như bóng người đó đang kéo một chiếc xe gỗ nhỏ phía saụ Hai người tiến lại gần, thấy họ đang đi về phía mình, Trình Nặc vực dậy tinh thần đứng dậy.
"Xin hỏi có phải là cô giáo Trình Nạc đến từ Hàng Châu không ha?" Người cất tiếng là một ông chú dáng người cao lớn tầm 50 tuổi, nói tiếng phổ thông với phương ngữ Tây Nam khá nặng nên Trình Nặc cái nghe cái không.
Trình Nặc nhìn ông ấy, quần áo ngay ngắn, áo sơ mi hơi cũ, quần tây xám đậm, trên giày có dính bùn, quần áo có hơi bạc màu nhưng khá tươm tất.
"Chào chú, cháu là Trình Nặc.” Cô khách sáo bắt tay đại diện chính quyền địa phương.
Ông chú thấy mình đã tìm đúng người, cười haha tự giới thiệu “Chú là lão Lý, dại diện Ủy ban thôn đến đón cháụ Bé gái này là Hứa Đồng Nhạc, sau này cháu sẽ ở nhà cô bé." Vừa nói, ông chú vừa kéo cô bé lại, "Nhanh chào cô giáo nào." Cô bé chắc chỉ mới 7,8 tuổi, mái tóc vàng xỉn được tết thành hai bím tóc, hơi sợ người lạ, ấp úng hồi lâu "Chào cô ạ." Trình Nặc mỉm cười xoa đầu bé, lúc này lão Lý đã đặt vali lên xe gỗ, Trình Nặc hơi kinh ngạc, vội vàng hỏi "Chú Lý, chúng ta ngồi xe này để đến đó sao?" Lão Lý là một nông dân thuần phác điển hình, nhiệt tình cười, rộng rãi hào phóng với người khác, khi Trình Nặc hỏi, ông cũng cười đáp "Cô Trình chắc không biết làng chúng ta cách xa thị trấn nhất, ở đó chưa từng có xe nào đến, nếu có xe đến thì đòi mức giá trên trời, chú phải tính chi phí khứ hồi cho họ.
Vậy nên ai mà nguyện ý ngồi xe?
Đi nhiều thêm vài bước cũng không phải vấn đề gì lớn.” Ông xổ một lúc rất nhiều, đột nhiên nghĩ đến Trình Nặc có lẽ không quen với phương thức này, liền cười "Cô Trình không cần lo, nếu không đi được thì cứ ngồi lên xe này, chú sẽ kéo cháu về, sức chú lớn lắm, có thể dễ dàng gánh một hai trăm cân gạo." Chú ấy nói nhanh lại nói nhiều nên Trình Nặc không hiểu hết,